7 ngày an ái h
Chương 160. Bữa sáng rất phong phú. Dưới sự hộ tống của người hầu, khi Úc Noãn Tâm từ thang máy bước ra thì mùi thức ăn đã kíƈɦ ŧɦíƈɦ vị giác của nàng. Khoảng thời gian này, phản ứng khi mang thai của nàng rất nghiêm trọng, nhưng may mà khác với những thai phụ khác
Truyện 7 Ngày Ân Ái - Chương 77. Trường quay "Vệ Tử phu", ngoại cảnh. Hoa lê tươi tắn, nhè nhẹ bay lượn theo gió, nữ tử áo trắng đứng dưới tán cây, trên khuôn mặt tuyệt mỹ của nàng lộ ra vẻ nhợt nhạt, hai hàng lông mày khẽ nhíu lại ưu thương, khiến lòng người thương tiếc.
MẤY ANH TRÊN 30 TUỔI GIỜ VẪN Ế, KHÔNG AI QUAN TÂM thì nên THỈNH LINH VẬT ngay đi ạ !!! Chỉ cần đem bên người, sau 7 ngày sẽ có ny ngay ạ. Lưu ý: đây không phải BÙA nhé ạ. Zalo tư vấn miễn phí 😍😍 Zalo.me/0359582928
Atm Online Lừa Đảo. Trường quay "Vệ Tử phu", ngoại lê tươi tắn, nhè nhẹ bay lượn theo gió, nữ tử áo trắng đứng dưới tán cây, trên khuôn mặt tuyệt mỹ của nàng lộ ra vẻ nhợt nhạt, hai hàng lông mày khẽ nhíu lại ưu thương, khiến lòng người thương hoa lê trắng muốt lướt nhẹ quanh váy của nàng, từng sợi tóc đen ngát hương hoa lê thơm dịu, phía sau người nàng là một nha hoàn áo quần xanh biếc."Mỹ nhân[8], giờ Mùi hàng ngày Hoàng thượng đều ghé qua Thường Tê điện, mỹ nhân đã sai người chuẩn bị rượu ngon mỹ vị chưa?"Nha hoàn hỏi hồi lâu, mãi vẫn chưa thấy câu trả lời."Cắt" Đạo diễn hô dừng lại!Úc Noãn Tâm lúc này mới có phản ứng trở diễn Ôn Dương tiến đến, nhìn Úc Noãn Tâm, ánh mắt nổi lên sự lo ngại, "Noãn Tâm, em làm sao vậy? Bình thường rất ít khi phải diễn lại, hôm nay chỉ mỗi đoạn đối thoại này mà đã diễn lại không dưới hai mươi lần rồi.""Xin lỗi đạo diễn… thêm một lần nữa thôi." Huyệt thái dương Úc Noãn Tâm mơ hồ đau nhức, vẻ mặt xin lỗi Dương quan sát kỹ lưỡng nàng một hồi, sau đó hỏi "Noãn Tâm, em đã gặp phải chuyện gì vậy? Ngày hôm nay tâm trạng của em rất không tốt.""Không có việc gì… Chỉ là, chỉ là thân thể có chút không khỏe mà thôi." Ánh mắt của Úc Noãn Tâm né tránh, vội vàng này, Tiêu Minh Hi đi lên trước, cũng vẻ mặt lo lắng nhìn nàng, lập tức quay sang Ôn Dương nói "Đạo diễn, tôi thấy hay là hôm nay cứ để cô ấy nghỉ ngơi cho khỏe đã."Hiện nay toàn bộ đoàn làm phim đều biết Tiêu Minh Hi rất quan tâm Úc Noãn Tâm, bình thường trong cảnh quay hay ngoài cảnh quay đều vô cùng chăm sóc người ta thì không nói, nheng ngay cả khi anh ta không có cảnh quay, anh cũng sẽ đích thân tới trường quay thăm Noãn Tâm, quan tâm chăm sóc."Không cần, em không sao." Úc Noãn Tâm từ chối. Nguồn nói không có việc gì, em xem sắc mặt của em tái nhợt thật là dọa người, lẽ nào Trẫm là vị vua bạo ngược, khiến cho phi tần của mình tiều tụy như vậy?" Giọng điệu vui đùa của Tiêu Minh Hi lộ vẻ thân thiết rõ rệt."Em…""Noãn Tâm, cảnh quay ngày hôm nay của em để sau đi, em trở về nghỉ ngơi đã." Ôn Dương cũng tán thành ý kiến của Tiêu Minh Hi."Em thực sự không cần.""Ngoan, trở về nghỉ ngơi đi!" Giọng nói Tiêu Minh Hi tràn đầy mệnh phòng nghỉ, nhân viên hóa trang đang giúp nàng thay trang phục, vẻ mệt mỏi sớm đã hiện trên mặt nhiều ngày nàng luôn sống trong sợ hãi bất an, sợ Hoắc Thiên Kình đột nhiên giống như quỷ mị xuất hiện trước mặt nàng, thần kinh nàng mỗi ngày đều căng thẳng mẫn cảm, sợ có ngày nó sẽ đột nhiên bị cắt đứt, chính nàng rồi sẽ hoàn toàn phát điên Thiên Kình, rốt cuộc hắn muốn làm gì?Nếu như hắn thực sự đem nàng làm quân cờ đối phó với Tả Lăng Thần, như vậy hẳn là hắn sẽ cho Lăng Thần biết chuyện đêm đó, nhưng Lăng Thần không biết, cho thấy Hoắc Thiên Kình đã không tiết lộ với anh ấy, tại sao…Nàng thực sự không nghĩ ra, rốt cuộc là hắn muốn như thế nào…Đang nghĩ ngợi, cửa phòng nghỉ có vài tiếng gõ nhẹ, một bó lớn hoa hồng đỏ tiến vào, hương thơm kéo tới, nhưng màu hoa thì đỏ như Noãn Tâm ngẩn người."Tiểu thư Noãn Tâm, có người gửi hoa tươi cho cô, mời ký nhận!" Người đang cầm hoa là nhân viên giao hàng của cửa hàng hoa, anh ta vất vả ôm bó hoa tươi lớn, đưa hóa đơn cần ký Noãn Tâm nghi hoặc nhíu mày, là ai gửi hoa? Hẳn là không phải Lăng Thần, nàng luôn không thích hoa hồng, nhất là hoa hồng đỏ, nếu là Lăng Thần, anh ấy nhất định sẽ không gửi loại hoa tên xong, nàng nhận lấy hoa, nhưng thấy nhân viên đưa hoa không có ý định rời đi."Cậu…""Cô Noãn Tâm, cô có thể ký tên cho tôi được không? Tôi rất thích cô." Chàng trai trẻ nói xong, gương mặt đột nhiên ửng đỏ, hai tay đang cầm hóa đơn nắm vào nhau vì hồi Noãn Tâm mỉm cười, ký tên vào cuốn sổ của hắn, nhìn dáng vẻ mừng rỡ như điên của hắn, nhẹ giọng nói "Cảm ơn sự ủng hộ của cậu!"Sự nhã nhặn hữu nghị của nàng làm cho cậu chàng đưa hoa càng thêm thụ sủng nhược kinh, liên tục nói "Noãn Tâm tiểu thư, tôi sẽ vẫn luôn ủng hộ cô, cố gắng lên nha, cô vĩnh viễn là số một…" Quá xúc động, nhất thời không biết nói Noãn Tâm ôn nhu gật đầu, mỉm cười nhìn hắn rời bao lâu rồi?Tuy chỉ là một chàng trai đưa hoa, nhưng nàng đã thấy ở cậu ta sức sống và sinh lực mà bản thân mình đã sớm dần dần mất đi, cậu ta dễ dàng thỏa mãn như vậy, còn mình thì sao chứ? Hiện giờ có phải đang biến thành con rối bị người ta giật dây?Nàng tự cười giễu mình, nhìn về phía bó hoa tươi, mắt liền phát hiện ra giữa bó hoa có một phong thư màu tím nhạt, dán kín, nhẹ nhàng rút phong thư ra, ánh mắt nàng mang theo vẻ nghi hoặc mở lá thư, nụ cười trên môi đột nhiên cứng ngắc, đôi mắt đẹp tràn ngập kinh ảnh cực kỳ sắc nét. Hình ảnh đập vào mắt nàng, trong bức ảnh là hình ảnh một đôi nam nữ đang quấn quýt cùng một chỗ, mà nữ chính chính là nàng!Thời gian bức ảnh được chụp chính là bữa tiệc đính hôn đêm đó!Úc Noãn Tâm hốt hoảng đút những bức ảnh này trở lại phong bì, những ngón tay run run mở mảnh giấy đi kèm với bức ảnh ra Noãn của tôi, đêm mai bảy giờ, biệt thự Lâm Hải!Chữ viết ngắn gọn cứng cáp, mạnh mẽ, lộ ra khí phách duy ngã độc tôn của người đàn thể Úc Noãn Tâm mềm nhũn ngã vào sôpha, khuôn mặt đang tái nhợt của nàng càng thêm trắng bệch vô lực, một chút sức lực cuối cùng của cơ thể cũng đều bị rút hết…Nàng dễ dàng nhận ra nét chữ kia, là của Hoắc Thiên Kình!Hắn rốt cuộc vẫn không buông tha nàng, chính như đêm đó hắn nói trò chơi vừa mới bắt đầu…Bàn tay nhỏ bé run rẩy đột ngột nhanh chóng nắm chặt mảnh giấy lại thành một Noãn Tâm nhắm mắt lại, hàng mi dài yếu ớt run rẩy, hô hấp trở nên hết sức khó khăn, tựa như có một bàn tay lớn đang nắm chặt cổ nàng, khiến nàng không thể hít thở…Giờ phút này, nàng tình nguyện chết đi!Úc Noãn Tâm biết rõ biệt thự Lâm Hải, trước đây nàng đã từng đến một lần, là biệt thự tư nhân của Hoắc Thiên Kình!Nàng không muốn đến, cũng không thể đến! Nàng biết rõ một khi đã đến điểm hẹn thì hậu quả sẽ thế như không đi, những bức ảnh của mình vẫn trong tay Hoắc Thiên Kình, nếu như một ngày lộ ra, sự nghiệp của nàng, gia đình của nàng cùng với tình yêu nàng cực khổ vất vả lắm mới có được, tất cả sẽ đều bị hủy hoại trong một sớm một ý của Hoắc Thiên Kình không khó lý giải, hắn giờ này phút này giống như con mèo đang vờn chuột, mà nàng, chính là đồ chơi trong mắt hắn, tùy ý hắn hưởng thụ nỗi sợ hãi và run rẩy của nàng, dùng trò đùa bỉ ổi này từng chút một phá hủy ý chí nàng…Vì sao? Vì sao hắn nhất định phải lựa chọn nàng?Lăng Thần … nàng không thể một lần nữa lại có lỗi với bao giờ nỗi sợ hãi và bất lực bao phủ kín nàng như vậy, nàng rất mong muốn Lăng Thần ở ngay bên cạnh nàng, ôm thặt chật nàng…Đang nghĩ ngợi, cửa phòng nghỉ vang lên tiếng gõ nhẹ mấy cái rồi bị đẩy ra, Bước chân vững vàng của Tiêu Minh Hi đi tới, thấy khuôn mặt nàng càng thêm tái nhợt, vốn muốn đưa nước uống cho nàng, liền để sang một bên, đến trước mặt nàng ngồi xổm xuống, nhẹ giọng hỏi "Noãn Tâm, em làm sao vậy? Nhìn em càng lúc càng không ổn."Úc Noãn Tâm chỉ ngây ngốc nhìn Tiêu Minh Hi, dường như còn chưa có tỉnh lại từ trong sự kinh hãi và bất lực, nhất thời không nói được một Minh Hi chưa bao giờ gặp qua dáng vẻ nàng như lúc này, sắc mặt có chút luống cuống, thấy nàng gắt gao nắm chặt bên mình một phong thư tím nhạt, nghi hoặc hỏi "Đây là cái gì vậy?" Nói xong, muốn đưa tay cầm lấy phong thư."Hả, đừng." Úc Noãn Tâm phản ứng mạnh mẽ, thoáng cái liền đứng dậy, cầm phong thư hoảng hốt nhét vào túi thứ này làm sao có thể để bị người khác nhìn thấy."Noãn Tâm, em… Rốt cuộc làm sao vậy? Đừng làm anh sợ."Tiêu Minh Hi không giấu được tình cảm và quan tâm trong lòng, lo lắng đem nàng ôm vào trong ngực, cũng không khó nhận ra cơ thể nàng đang run rẩy, đáy mắt càng thêm nghi hoặc."Không, không có việc gì…" Úc Noãn Tâm hoảng loạn chống lại ánh mắt của anh ta, thoát khỏi vòng ôm. "Em khó chịu, đi trước nha, phiền anh nói với đạo diễn hộ em một tiếng.""Noãn Tâm, anh tiễn em!" Tiêu Minh Hi trong mắt cả kinh, vội vàng nói."Không, không cần, cảm ơn anh!" Úc Noãn Tâm đẩy anh ta ra, hốt hoảng không nhìn đường mà chạy ra khỏi phòng sai, nàng muốn đi tìm Lăng Thần, lúc này người nàng muốn gặp nhất là anh ấy!"Úc Noãn Tâm" Tiêu Minh Hi đuổi theo ra, nhưng chỉ thấy bóng lưng vội vã rời đi của nàng, đáy mắt phiền muộn một rốt cuộc là làm sao vậy?Trụ sở chính của Tả Thị nằm trên khu vực vàng của giới thương mại, cũng giống như Hoắc Thị, tòa nhà bằng kính sừng sững cao chót vót, xa xa đối nhau. Toàn bộ giới thương nghiệp cũng đều biết tiếng của hai tòa nhà đại biểu cho tính thương mại Tả Lăng Thần kết thúc cuộc họp hội đồng quản trị, trở về văn phòng lại thấy Úc Noãn Tâm đang cuộn mình nằm trên ghế sôpha, dường như đang thấp giọng quát thư ký tổng giám đốc "Sao không báo cho tôi biết?"Thư ký tổng giám đốc vội vã giải thích "Tả tiên sinh, Úc tiểu thư tới thì vừa lúc ngài đi họp, cô ấy không muốn làm lỡ công việc của ngài, nên không cho tôi thông báo cho ngài.""Đến lúc mấy giờ?" Tả Lăng Thần âu yếm nhìn nhìn người đang nằm ngủ trên ghế sô-pha, cuộc họp của hắn kéo dài gần như cả ngày hôm ký tổng giám đốc nơm nớp lo sợ báo cáo "Úc tiểu thư đã ở đây chờ ngài hơn 3 giờ rồi."Tả Lăng Thần nhíu mày lại, nhìn về phía thư ký sợ đến mức vội vã cúi đầu xuống."Lần sau mà còn xảy ra chuyện này nữa, cô có thể đóng gói rời đi!""Vâng, vâng, vâng, Tả tiên sinh, lần sau tôi nhất định sẽ thông báo cho ngài." Thư ký tổng giám đốc trên trán toát mồ hôi lạnh."Đi ra ngoài đi!""Vâng."Phòng làm việc yên tĩnh trở Lăng Thần đặt tài liệu trong tay lên bàn, cầm điều khiển giảm điều hòa nhiệt độ một chút, nhẹ nhàng ngồi cạnh người nàng, nhìn dáng vẻ ngủ say của nàng, bờ môi đẹp đẽ vô thức lộ ra một đường cong ôn nhu…Chắc đã quá mệt rồi, mới có thể ở nơi này ngủ say như tới đây, lòng Tả Lăng Thần nổi lên từng sợi ngọt ngào và hạnh phúc, ở trong làng giải trí như vậy, anh biết rõ nàng đã hình thành cảm giác không an toàn, có thể không phòng vệ mà ngủ say như vậy, nói lên nàng cực kỳ tin tưởng anh."Noãn Tâm… Em cũng biết anh yêu em nhường nào."Tả Lăng Thần bất giác đưa tay, khẽ vuốt ve khuôn mặt trắng trong của nàng, cảm giác lạnh lẽo dưới ngón tay làm mày anh chau lại nổi lên thương tiếc, cởi áo khoác ra, nhẹ nhàng đắp lên người động tác nhẹ nhàng, nhưng vẫn làm nàng giật mình tỉnh giấc."Đừng."Dễ nhận thấy là Úc Noãn Tâm đã gặp ác mộng, một chút biến đổi rất nhỏ trên thân thể cũng khiến nàng đột ngột tỉnh giấc, trong lúc nhất thời không phân biệt giữa hiện thực và mộng ảo, trong đôi mắt đẹp tràn ngập sợ hãi."Noãn Tâm, là anh." Tả Lăng Thần thấy thế, ân cần nói nhỏ, như là sợ làm nàng kinh hãi, "Gặp ác mộng sao?"Ánh mắt của Úc Noãn Tâm rơi vào khuôn mặt anh, khuôn mặt rất đẹp trai, cặp mắt đen anh tuấn, với vẻ an tâm mà nàng quen thuộc, Lăng Thần…Nàng thoáng cái nhào vào trong lòng anh, như là người chết đuối vớ được thanh gỗ trôi qua, gắt gao ôm chặt anh."Lăng Thần…Ôm chặt em, em rất sợ…"Sự mềm mại trong lòng khiến Tả Lăng Thần vừa lo lắng vừa tâm ý viên mãn, khẽ vỗ về đằng sau lưng nàng cúi đầu trấn an "Ngoan, không phải sợ, chỉ là mơ mà thôi."Úc Noãn Tâm không nói, nhưng cơ thể run rẩy, chỉcó chính nàng mới biết được, rốt cuộc là nàng đang sợ cái gì…Cảm giác được thân hình trong lòng đang run lên, Tả Lăng Thần nghi hoặc nhẹ nhàng nâng cằm nàng lên, ôn nhu hỏi "Noãn Tâm, tại sao em run vậy? Nói cho anh biết, nỗi sợ của em chỉ là bởi vì gặp ác mộng sao?"
Đọc truyện 7 Ngày Ân Ái Full, Đoạn trích Hai đứa nhỏ rất nghe lời mẹ, hoạt bát mà chạy đến, rất ngoan mà cung kính cúi người trước mộ, có dáng vẻ của một người lớn chững chạc."Cha nuôi, con và em đến thăm cha đây, mẹ nói hôm nay là sinh nhật ba tuổi của con và em, cha nuôi có vui không?"Mở miệng nói là Hoắc Quân Nghị, hôm nay là sinh nhật lần thứ ba của nó. Nó nhỏ nhưng lại giống như người lớn vậy, cái gì cũng biết hết. Nhìn cho kỹ thì khuôn mặt nó có những đường nét y hệt như Hoắc Thiên Kình."Xí…"Bé gái Hoắc Tư Khuynh bên cạnh mở miệng, nói với bức ảnh có hình chàng trai tuấn tú trên mộ "Quân Nghị thật là đáng ghét, con không muốn anh ấy làm anh đâu, con là chị, cha nuôi nói có đúng không?"Hoắc Tư Khuynh còn nhỏ nhưng đã có dáng vẻ của một mỹ nhân nghiêng nước nghiêng thành, mặt mũi di truyền sự xinh đẹp của Úc Noãn Tâm."Được rồi, hai đứa nhóc các con, mỗi lần đến thăm cha nuôi lại tranh chấp vấn đề này!"Úc Noãn Tâm nở nụ cười mà nhìn hai đứa nhóc, phủi phủi lá cỏ trên người chúng "Tư Khuynh, mẹ đã nói với con rất nhiều lần rồi, con là em gái, Quân Nghị là anh trai.""Hừ…" Tư Khuynh lắc lư cái đầu, Quân Nghị lại làm một cái mặt quỷ với Noãn Tâm cười mà nhìn bức ảnh trên mộ, thở dài…"Lăng Thần, thời gian qua thật là nhanh, thoáng cái mà đã ba năm rồi, hai đứa nhóc này cũng đã ba tuổi rồi!" Xem thêm
Đêm, trời lành gió mát mang theo hơi thở của khí trời vào thu, có một cảm giác hơi cô tịch trong đó. Vài cánh hoa quỳnh trắng nõn theo làn gió bay vào cửa sổ, nhẹ nhàng rơi trên chiếc đàn dương cầm hình tam giác màu đen được đặt một bên trong phòng khách. Chúng khẽ bay lên cùng với tiếng đàn lặng lẽ, tỏa ra mùi hương thơm mát cuối cùng. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyện FULL chấm Noãn Tâm ngồi trước phím đàn, ánh đèn thủy tinh trong suốt chiếu lên gương mặt trắng như sứ của nàng, đồng thời cũng ánh lên vẻ sầu muộn trong mắt váy ngủ màu trắng buông xuống tấm thảm dưới chân, mái tóc đen xõa tung trên vai, những nếp váy gấp lại trắng như tuyết. Ánh trăng nhẹ nhàng tiến vào, đôi tay nhỏ khẽ dạo qua phím đàn, từng tiếng nhạc vang lên như tiếng đàn cứ như một dòng nước trong, rì rào réo rắt, giống như một làn gió trên mặt hồ khiến lòng người ta cảm thấy thanh sạch và thả lỏng, nhưng lại có vẻ hơi u hát khe khẽ bật ra từ đôi môi nàng…Từng giọt từng giọt…Hồ nước trong đáy lòng gợn sóng lăn tănNhớ anh dào dạt như muốn vỡ tanEm đâu dám soi mình trong gươngNhớ anh da diết như đông tằm nhả tơĐêm khuya đau như ngừng thởLúc nhớ anhEm cũng chỉ biết như thếTừng phím trắng, từng phím đenNỗi đau thầm lặng trong quá khứ gõ vào lòngI MissYouNỗi đau muôn đời của em…Mỗi khi những ngón tay thon thả làm phát ra tiếng đàn thì cũng giống như là phá vỡ một giấc mộng đẹp. Mái tóc mềm mại lẳng lặng xõa trên bộ váy trắng làm cho bóng dáng của nàng cực kỳ cô đàn du dương trong trẻo, réo rắt như tiếng suối, thăm thẳm xa vời lại có chứa vài phần tĩnh mịch uyển như có chút u oán, có chút kinh hoàng, có chút tình ý cực độ đau đớn của thế gian, có chút sướng vui vì đã yêu thương trong cuộc đời dần, đôi mắt xinh đẹp trong suốt của Úc Noãn Tâm giống như bị mưa bụi làm ướt nhòa, trong thoáng chốc đã toát ra vẻ đẹp quyến rũ mê hồn. Cái đẹp đoạn tuyệt bi thương vào lúc này thực là làm cho người ta nát nhất là khi Hoắc Thiên Kình bước vào phòng khách và nhìn thấy cảnh tượng trước mắt thì lòng hắn bỗng nhói như nàng thực sự chìm trong nỗi cô đơn của riêng mình, hoàn toàn không nhận biết được tiếng bước chân dần tiến đến của người đàn ông sau chân mạnh mẽ vững vàng nhưng trong tiếng đàn như nước của nàng thì lại cố gắng nhẹ chân, dường như sợ quấy nhiễu tiếng hát của này khắc này nghe thấy ca khúc này làm hắn đau lòng gấp sẽ tuyệt đối không để cho cô gái này rời khỏi hắn, bất luận là do nguyên nhân gì."Noãn!" Dường như không nỡ nhìn đến dáng vẻ cô đơn của nàng nữa, giọng nói trầm thấp khẽ gọi tên của Noãn Tâm đang đắm chìm trong âm nhạc bỗng giật mình một cái, ngón tay bỗng run rẩy, vô thức giơ lên nhưng không ngờ lại đập mạnh vào phím đàn."Noãn…" Hoắc Thiên Kình khẩn trương, đi nhanh tới, nắm lấy tay của nàng, không khó nhận ra đã đỏ biết rõ tính chất làn da của nàng, cho dù chỉ va đập nhẹ một cái thì không lâu sau sẽ bị bầm lên."Xin lỗi, làm em giật mình!" Hắn đau lòng khôn nguôi, trong giọng nói có chứa vẻ tự trách cùng thương tiếc rồi quay người đi tìm thuốc giảm sưng."Thật là cô gái ngốc, chưa từng thấy có ai đàn dương cầm mà cũng có thể bị thương!" Tuy ngoài miệng có vẻ trách cứ nhưng trong lòng lại rất xót môi anh đào của Úc Noãn Tâm từ từ lẳng lặng nở nụ cười. Đèn tường khẽ tỏa ra những luồng sáng dìu dịu, nàng nhìn người đàn ông đang cẩn thận bôi thuốc cho mình… Những đường nét cương nghị, đôi mắt sâu thẳm, đôi môi mỏng hơi nhếch lên… tình cảm trong lòng dần lan ra."Hôm nay… chắc là các cổ đông sẽ không thuận theo phải không?"Đây là chuyện mà nàng lo lắng rất lâu. Sau khi nàng biết được nguyên nhân các nhân viên nhảy lầu là do nàng sắp kết hôn thì tâm tình của nàng lại trở nên cực kỳ sa sút cùng bất an."Tại sao lại nghĩ thế?" Nụ cười bên môi của Hoắc Thiên Kình dần dần tươi hơn, giương đôi mắt sâu như biển lên, nhìn vào đôi mắt như nước hồ thu của thấy hàng mi dài như cánh bướm của nàng đang run rẩy, đôi môi nhỏ bé cũng hơi run run, dáng vẻ điềm đạm dáng yêu này của nàng khiến hắn đau lòng Noãn Tâm khẽ thở dài một hơi, nói nhỏ một câu "Không khó để nghĩ ra."Hoắc Thiên Kình cười khẽ một cái, hai tay vòng lại, đem nàng nhốt vào vòng tay của mình…"Có đôi khi con gái phải ngốc một chút mới đáng yêu!" Hắn khẽ cười, cúi đầu cắn nhẹ lên da thịt mẫn cảm của nàng, khiến cho nàng run lên."Thiên Kình, đừng đùa nữa, ngứa quá!"Cuối cùng trên gương mặt trắng nõn của Úc Noãn Tâm cũng có chút ửng hồng, cơ thể mềm mại dựa vào lòng hắn, trong giọng nói lo lắng có thêm một chút hồn nhiên cùng nũng nịu của con vẻ này của nàng làm dấy lên một cơn sóng tình trong lòng Hoắc Thiên Kình, đôi mắt vốn rất sắc bén kia trở nên tối lại. Ngay sau đó, hắn liền cúi người xuống…"Thiên Kình…"Úc Noãn Tâm hiểu rõ ý nghĩa toát ra từ đôi mắt hắn, vội vàng chống tay lên lồng ngực rắn chắc của hắn "Anh còn chưa trả lời câu hỏi của em!" Trong giọng nói nũng nịu có thêm chút phản đối."Vậy… Noãn của anh muốn biết cái gì?" Bên tai nàng truyền tới tiếng cười trầm trầm gợi cảm của Noãn Tâm há mồm, lại không biết nên hỏi từ Thiên Kình bị dáng vẻ này của nàng chọc cười, bắt đầu làm càn mà du di qua lại giữa vành tai và chiếc cổ trắng nõn của nàng, dẫn đến từng đợt tê tại. Hơi thở nóng rực khiêu khích nơi sâu nhất của lòng nàng."Em muốn biết anh sẽ ăn nói thế nào với các cổ đông, em cũng muốn biết hôn lễ của chúng ta có cử hành đúng thời hạn hay không, Noãn của anh…" Đôi môi hắn cong lên, xấu xa mà nói một câu "Lo là anh sẽ không cần em nữa?""Anh… tự đại cuồng! Em còn muốn không cần anh đây!" Tâm sự của Úc Noãn Tâm hoàn toàn bị hắn nói trúng phóc nên trong nhất thời vừa thẹn vừa giận. Nàng đang định đứng dậy cách xa cái ôm của hắn."Giận rồi sao?"Hoắc Thiên Kình nhìn nàng chế nhạo rồi cười lớn mà lại ôm nàng vào lòng, khẽ đặt cằm lên đỉnh đầu nàng, cứ như thế là có thể lẳng lặng hít được hương thơm mát tỏa ra từ người nàng, đó cũng là một loại hưởng mình vào trong lòng hắn, mùi long đản hương dễ chịu khẽ vây lấy nàng, khiến nàng cảm thấy rất an toàn."Không cách nào giận anh được…" Úc Noãn Tâm đưa tay ôm nhẹ lấy hắn, dáng vẻ ngoan ngoãn ấy khiến tim hắn đập loạn hắn lại không hiểu tâm tư của nàng chứ. Nàng có giả vờ bình tĩnh thế nào đi nữa thì đôi mắt trong veo kia cũng dễ dàng tiết lộ tâm tư của tin tức liên tục mấy ngày nay, điều duy nhất làm cho hắn lo lắng chính là… Úc Noãn Tâm. Xuất phát từ sự hiểu biết về nàng, nàng quá mức nhạy cảm, nhất là khi nàng biết thì ra tất cả đều do mình gây nên thì nàng lại càng không thể tiếp nhận chuyện này. Cứ như mấy ngày nay, nàng không tiếp nhận bất cứ chương trình nào, chỉ ngoan ngoãn ở trong nhà, hắn biết sâu trong lòng nàng đang né tránh điều mấy ngày ngắn ngủi, không biết đã mở bao nhiêu cuộc họp lớn nhỏ. Không chỉ là công ty mẹ mà ngay cả các chi nhánh hắn cũng phải quản. Hắn phải thừa lần này nhận sức can thiệp của truyền thông quá lớn, Hoắc Thị đã khởi động hệ thống phản ứng can thiệp nhưng vẫn không có tác dụng gì vậy, hắn không thể không đánh tiếp trận này!Từ khi hắn ngồi lên vị trí chủ tịch Hoắc Thị thì đã biết thương trường như chiến trường, sự vận hành của giới thương nghiệp là một cuộc chiến không có máu nhưng có thậm chí có đôi khi còn tàn nhẫn hơn cả chiến trường máu chảy thành quen nhìn cảnh ngươi lừa ta gạt, đã quen nhìn cảnh cắn xé lẫn nhau, hắn sớm đã trở nên chai sạn cùng không biết sợ hãi rồi. Giống như trước giờ hắn cũng hiểu được đạo lí "nhất tướng công thành vạn cốt khô". Từ xưa đến nay, kẻ thắng lợi trên chiến trường đều phải giẫm lên thi thể của các binh sĩ mà đứng dậy. Trên thương trường hiện nay, chẳng phải hắn cũng nếm trải sao?Nhưng hôm nay hắn lại sợ hãi, lòng hắn càng nhút nhát. Khi phần lớn cổ đông ngang nhiên đề ra yêu cầu kéo dài hôn kỳ thì đó là lần đầu tiên hắn im lặng không nói, lần đầu tiên chau mày!Không phải vì hắn đang do dự mà là sợ cô gái này sẽ vì thế mà trốn tránh. Mãi cho đến hôm nay, rốt cuộc Hoắc Thiên Kình mới phát hiện ra cô gái này đã hoàn toàn bén rễ, in sâu trong tận đáy lòng của hắn rồi…"Noãn, trong lòng em có còn hận anh không?" Bàn tay của Hoắc Thiên Kình khẽ vuốt mái tóc mềm mượt của nàng, có chút suy tư mà lúc bắt đầu cho đến giờ, hắn phải thừa nhận tất cả đều là do hắn ép cưỡng bức có được cơ thể nàng, dùng thủ đoạn mà ép buộc nàng rời xa người đàn ông mình yêu, lại áp bức trong lòng nàng chỉ có thể có một người đàn ông là hắn. Tất cả… đều là hắn cưỡng cầu mà có giờ này phút này, hắn thực sự rất muốn biết nàng… có cam tâm tình nguyện hay Noãn Tâm nghe xong thì thân mình hơi run lên một chút, đôi mắt chứa vẻ nghi hoặc mà nhìn hắn, không hiểu sao hắn lại hỏi như như cái từ này đã biến mất khỏi lòng nàng rồi…Từ lúc này vậy chứ?Sau khi phát hiện mình đã yêu hắn sao?"Hả?" Hoắc Thiên Kình cúi đầu, dùng ngón tay thon dài nâng mặt của nàng lên, ánh mắt sâu thẳm có chứa sự lưu luyến nồng nàn cùng kiên trì."Sao anh lại hỏi vậy…" Nàng nhẹ nhàng hỏi một câu, lại có chút chần như những cánh hoa quỳnh bay lượn ngoài cửa sổ, trong sự dịu dàng kia có chứa một sức mạnh khiến cho người ta run rẩy, không cảm nhận được sức nặng của nó nhưng giống như hoa tuyết rơi vào trong lòng, mãi mãi cũng không tan…Hoắc Thiên Kình chỉ nhìn nàng không chớp mắt, cười dịu dàng, mất đi vẻ cao ngạo cùng lạnh lẽo thường ngày…"Anh chỉ muốn biết Noãn của anh có thật sự cam tâm tình nguyện hay không…""Thiên Kình…" Trong mắt Úc Noãn Tâm lướt qua một chút ưu sầu, hỏi một đằng trả lời một nẻo "Hôn lễ của chúng ta… hãy để sau đi."Con ngươi đen trong mắt Hoắc Thiên Kình bỗng co lại, ánh mắt cũng dần trở nên u ám, đôi môi mỏng mím chặt."Thiên Kình…" Úc Noãn Tâm thấy thế thì biết hắn giận rồi, vội vã ôm lấy cánh tay hắn, nhẹ giọng nói "Anh đừng hiểu lầm, em, không phải em muốn hủy hôn, chỉ là, chỉ là em rất sợ…""Anh đã nói tất cả đều giao hết cho anh, đừng lo lắng đến chuyện gì cả."Hoắc Thiên Kình nhìn thấy dáng vẻ nôn nóng của nàng thì không đành lòng, ôm chặt lấy nàng, giọng nói trở nên dịu dàng "Anh chỉ hy vọng em thật sự cam tâm tình nguyện ở bên cạnh anh.""Thiên Kình…" Trong lòng Úc Noãn Tâm xúc động, đương nhiên là cam tâm tình nguyện, từ rất lâu rồi…Những ngón tay thon dài khẽ nâng cằm nàng lên, Hoắc Thiên Kình than nhẹ một cái…"Thế nào? Không tin anh như vậy sao?" Tiếng cười trầm trầm vang vọng quanh tai nàng, "Bất cứ chuyện gì cũng đều không thể ngăn cản anh bảo vệ em, trừ phi… anh chết đi!"Úc Noãn Tâm ngẩng đầu lên ngay, ánh mắt như nước lướt qua chút hoảng hốt. "Anh… không cho anh nói hươu nói vượn như thế." Vừa nói vừa vô thức đưa tay lên che môi hắn phút chốc có thể thấy được tình yêu đối với hắn…Hoắc Thiên Kình nở nụ cười, nụ cười dường như băng tuyết đầu đông, lại dịu dàng nói không nên lời. Hắn thuận thế nắm nhẹ tay nàng, sau đó đôi môi nóng bỏng hôn khẽ lên những ngón tay."Yên tâm đi, sao anh lại nỡ rời xa em được chứ!"Trong ánh mắt thâm thúy của hắn lóe lên vẻ kiên định. "Anh thừa nhận trên thương trường anh đã đắc tội với không ít người, cho nên không thể tránh khỏi việc có kẻ thù. Nhưng… mạng anh là của em, người khác không thể cướp đi được."Tim Úc Noãn Tâm bỗng đập mạnh, nàng cắn môi, đôi mắt thâm tình hàm chứa vẻ đau lòng vì hắn…Tay hắn khẽ kéo hai bên môi nàng ra, để lộ hàm răng trắng và đều, những đường nét cương nghị như được điêu khắc trên gương mặt hắn dần trở nên mềm mại, giọng nói trầm thấp có chứa tiếng cười nhẹ. "Cho nên không được phép suy nghĩ miên man nữa, bởi vì anh không nỡ nhìn dáng vẻ quá mức ưu sầu của em."Đôi mắt Úc Noãn Tâm dần dần bị sương mù bao phủ, dung nhan tuyệt mĩ sáng long lanh như hoa quỳnh bay đầy trời, nàng nhìn người đàn ông trước mặt, tình cảm trong lòng lại như đê vỡ…"Thiên Kình, lẽ nào anh không biết làm sao em có thể nhìn anh khó xử chứ. Như thế… em sẽ càng đau lòng hơn."Nàng không thể tiếp tục che giấu tâm tư cùng tình yêu của mình nữa, nàng không cách nào gạt đi hình ảnh của người đàn ông này ra khỏi đầu mình, càng không cách nào xem nhẹ vị trí mà hắn đã chiếm cứ trong lòng dù trước kia, dưới sự yêu cầu của hắn nàng mới thừa nhận tình yêu của mình, nhưng… lần này nàng sẽ chủ động, chủ động để cho hắn biết nàng cam tâm tình nguyện…Có lẽ chính như Tiểu Vũ nói, từ lần đầu tiên gặp mặt thì lòng của nàng đã bắt đầu trầm luân rồi, bắt đầu… không trở lại được nữa rồi!"Noãn?" Mặt Hoắc Thiên Kình có vẻ kinh hỉ, giọng nói lại trở nên có chút run biết rất rõ Úc Noãn Tâm vốn rất nội tâm, nàng đã nói cho hắn rất rõ ràng là… nàng đã cam tâm tình mắt của Úc Noãn Tâm chảy trên gương mặt đang cười, một giây sau nó đã bị đôi môi nóng cháy của Hoắc Thiên Kình hôn hắn ôm chặt Úc Noãn Tâm, tràn đầy ngọt ngào cùng ấm áp."Noãn, đáp ứng anh, bất luận thế nào cũng không được rời xa anh!" Hoắc Thiên Kình siết chặt tay, ra lệnh bên tai mắt Úc Noãn Tâm lộ ra vẻ ấm áp, lại có vẻ cũng rất mệt mỏi…Người tinh tế như hắn không khó nhận thấy được cảm xúc của nàng, nhưng rồi lại không nói gì, dường như trong mắt đang ấp ủ một kế hoạch nào đó…"Noãn, dáng vẻ đánh đàn lúc nãy của em rất đẹp, cho nên em phải đàn cả đời cho anh xem."ặc, xem chứ không phải nghe =="Tay hắn vỗ về khuôn mặt nàng, những ngón tay ấm áp như đang giám định một loại đá quý tinh xảo nhất, trong mắt chảy qua một cảm giác chăm Úc Noãn Tâm cảm thấy ấm áp, sau đó nhìn hắn, thông minh mà thay đổi đề tài…"Thật ra em cũng muốn nhìn xem đường đường là tổng tài của Hoắc Thị mà đi đánh đán dương cầm thì sẽ thế nào…" Đóa hoa tình yêu nở rộ trong đôi mắt như nước của nàng."Em đang cố ý làm khó anh sao?""Thế nào? Anh sẽ không chịu thua chứ?" Úc Noãn Tâm che miệng cười, những cánh hoa mềm mại rơi trong đôi mắt nàng, hơi thở của hắn làm bình ổn những bất an trong lòng Thiên Kình không nói gì, ôm lấy nàng đi về phía cây đàn…"Nhóc con, khích anh cũng được thôi, nhưng em phải làm một cô giáo có trách nhiệm, hiểu không?""Vậy phải xem tư chất của cậu học sinh này thế nào đã." Úc Noãn Tâm nhìn hắn, mắt chứa ý cười, cố ý Hoắc Thiên Kình bị vẻ ôn nhu của nàng làm tan chảy, khóe môi cương nghị vốn mím chặt cũng dần dần nở nụ cười hiếm thấy "Noãn, em như thế thì làm sao anh không yêu cho được?"Lời vừa nói ra hắn liền cúi người hôn lên đôi môi mềm mại của nàng, tỉ mỉ thưởng thức hương thơm ngọt ngào của nàng, mang theo một sức mạnh tuyên bố chiếm hữu. Một lúc sau, hắn mới buông môi nàng ra, lại ôm lấy nàng đang đỏ bừng mặt vào trong lòng, bàn tay vỗ nhẹ lưng tay Úc Noãn Tâm ôm lấy hắn, buông lỏng cảm xúc dâng trào vì nụ hôn bá đạo vừa rồi của hắn. Nàng nhắm hai mắt, giống như con mèo nhỏ mà ngả vào ngực hắn, nghe tiếng nói trầm thấp mê người của hắn."Noãn…" Hắn thỏa mãn mà than nhẹ, lại giống như đang bày tỏ cảm nhận trong ngẩng đầu lên, giương hàng mi dài nhìn người đàn ông trước mắt. Mắt hắn sáng như sao, nhưng lại sâu như biển. Tính cách độc tài cuồng bạo như hắn, dường như tất cả mọi người đều sợ. Thế nhưng hắn thế này lại mang đến cho nàng một cảm giác an toàn, không phải sao?Suy đi nghĩ lại, những ưu tư nhàn nhạt trong mắt, những lớp sương mờ đều chìm vào chỗ sâu nhất, đôi môi nàng hiện lên ý cười… Lòng của nàng, hẳn là nên thả cuộc Hoắc Thiên Kình cũng nhìn thấy vẻ thư thái trong mắt nàng như mong đợi, đôi mắt đen thẳm hàm chứa ý cười, ý cười lan ra khắp gương mặt anh tuấn cho đến khóe môi. Sự dịu dàng của nàng luôn có thể làm cho hắn mềm lòng, giống như một cây bạch lan, sau khi được thưởng thức hương thơm thanh nhã của nó thì vĩnh viễn cũng không thể không thể chờ quá lâu, bởi vì hắn phải hoàn toàn có được nàng!"Thế nào? Còn muốn học đàn hay không?"Úc Noãn Tâm cười khẽ mà hỏi, trong đầu hiện lên dáng vẻ khi đánh đàn của hắn. Có thể tưởng tượng được, người đàn ông như hắn mà ngồi trên sân khấu biểu diễn thì hình tượng ưu nhã như vương tử nhất định sẽ làm điên đảo tâm hồn của không ít thiếu lẽ hắn không làm doanh nhân thì cũng không chết đói được."Đương nhiên rồi, đến đây, cô giáo Úc!" Hoắc Thiên Kình có vẻ rất hăng hái."Ngoan lắm!" Tâm tình của Úc Noãn Tâm cũng trở nên rất tốt, bắt đầu dạy hắn đánh trăng, từ phía sau họ chiếu vào, khiến bóng dáng hoàn mĩ của hai người hòa làm một, cảnh tượng lộng lẫy này trở thành màn trình diễn thị giác lãng mạn nhất…Giải thưởng quốc tế DRTGiải DRT 3 năm một lần là sự kiện trọng đại của giới giải trí toàn cầu, cũng là lễ trao giải được các nghệ sĩ trên thế giới quan tâm nhất. Chỉ trong danh sách người tham dự thôi thì cũng phải có trọng lượng nhất định, đó cũng chính là lí do phần đông các ngôi sao dù có chen nhau đến lỗ máu đầu cũng phải đến được diễn viên, ca sĩ nổi tiếng đến từ khắp thế giới, nhạc sĩ, người tạo hình, và đương nhiên cũng có những nhân tài mới xuất hiện. Giải thưởng lớn rất thanh thế này sẽ có mười hạng mục trao giải, điều kiện cũng rất khắt khe. Chính vì vậy mới dẫn đến càng nhiều sự chú ý và ý muốn đoạt giải. Chính vì vậy rất nhiều người đều biết rõ trình độ quan trọng của mỗi giải thưởng trong buổi lễ này, và không tiếc dùng hết thủ đoạn để có được trao giải trước giờ không công khai. Mặc dù trong mắt người ngoài nhìn qua rất vẻ vang cùng sáng chói, rất trong sạch! Nhưng những quy tắc ngầm vĩnh viễn không thể vì một người hoặc một vài người mà thay đổi!Buổi lễ xa hoa lộng lẫy, những đèn chùm thủy tinh tỏa ra những tia sáng huyễn hoặc, chiếu sáng mỗi vị minh tinh bước chân lên thảm đỏ. Đây cũng là nơi các ngôi sao tranh nhau khoe sắc. Trong nhất thời, muôn vẻ tươi cười, muôn sắc dáng dấp khiến phóng viên bận tíu tít. Mà những fan cuồng nhiệt đứng đợi bên ngoài cũng không ngừng hô đèn pha chiếu vào Úc Noãn Tâm đang bước lên thảm đỏ thì khắp nơi tràn ngập tiếng hò hét điên cuồng của các fan hâm mộ cùng tiếng đèn flash không ngừng lóe lên…
7 ngày an ái h