cho phép anh thích em

Truyện Cho Phép Anh Thích Em - Chương 20. Edit: Hạ. Beta: Tà + Huyên Tất cả mọi người nhìn cô bé vừa được cho phép kia, cô chỉ mất một giây đồng hồ từ trên ghế đứng lên, bỏ lại một câu em lên lầu thay quần áo, liền chạy ra ngoài. eMule là một chương trình chia sẻ tệp đồng đẳng hoạt động trên mạng eDonkey và mạng Kad. eMule được phát triển trên nền Windows, và mã nguồn được lấy làm nền tảng cho các chương trình tương tự là xMule (chạy trên nền Linux) cùng với người anh em đa nền aMule. Discover Cho Phep Em Thich Anh by Bang Khanh Tung Lam. Find album reviews, track lists, credits, awards and more at AllMusic. Atm Online Lừa Đảo. minh huyền thoại luôn là thế giới của những tuyển thủ chuyên nghiệp. Cho đến khi xuất hiện một vị vua đi đường, mạnh mẽ xông lên phía độ cứng rắn quyết không lùi bước lúc thi đấu khiến người hâm mộ thi nhau bày tỏ, ta phải điên cuồng gọi tên tiểu ca lâu sau, câu lạc bộ quốc nội công bố hình ảnh của vua đi tóc dài, khuôn mặt nhỏ nhắn, mắt tròn, làn da trắng nọn mịn màng như sữa, là một cô gái còn đang vị thành Người chủ trì hỏi Lâm Lung “Từ giới cổ điển chuyển sang thi đấu trò chơi điện tử có gì khác biệt không.”Lâm Lung “Không có gì khác biệt, dù sao ở nơi nào nào ta cũng là thiếu nữ thiên tài.”Cô gái nhỏ cổ điển hai tháng trước còn toàn thân tràn ngập vui vẻ, giờ thì miệng đầy cợt hâm mộ sôi nổi bàn luận, lại thêm một người bị đội trưởng nhà mình bóp vị đội trưởng nhà mình đó giờ đang ngồi phía sau sân khấu, gác chân, mặt đầy vui vẻ nhìn cô gái nhỏ đang nhận phỏng vấn. Văn án“Có một nơi như vậyCho phép anhThích em..”Tội lỗi lớn nhất trên đời chắc có lẽ là thất tìnhCrush vô tội nhưng cũng có tộiTội lỗi không thể tha thứ…Đi theo sau cô ấy, bước đi chầm chậmCô dừng lạiAnh cũng dừng lạiDường như cảm nhận được ai đó phía sau mình, bước đi càng nhanh hơnAnh hoảng sợ, do dự đứng tại chỗ, nên đuổi theo hay quay về đây?Sau hai giây, anh cúi đầu, chậm rãi quay ngườiNgọn đèn đường kéo theo bóng dáng to lớn nặng nề của anhAnh vùi đầu, bước đi phù phiếmLùi lại từng bước, từng bước. Cuối cùng anh vẫn không đủ dũng khí để vượt qua ranh giới đó—————- Tội lỗi lớn nhất trên đời chắc có lẽ là thất tìnhCrush vô tội nhưng cũng có tộiTội lỗi không thể tha thứ…Đi theo sau cô ấy, bước đi chầm chậmCô dừng lạiAnh cũng dừng lạiDường như cảm nhận được ai đó phía sau mình, cô bước đi càng nhanh hơnAnh hoảng sợ, do dự đứng tại chỗ, nên đuổi theo hay quay về đây?Sau hai giây, anh cúi đầu, chậm rãi quay ngườiNgọn đèn đường kéo theo bóng dáng to lớn nặng nề của anhAnh vùi đầu, bước đi phù phiếmLùi lại từng bước, từng bước. Cuối cùng anh vẫn không đủ dũng khí để vượt qua ranh giới đó—-Đẩy nhẹ cánh cửa gỗ cũ, nghe có tiếng cọt kẹt. Trong phòng có người phụ nữ đang vùi đầu nhặt rau, nhận ra anh đứng ở cửa, ngước lên nhìn một cái rồi chỉ vào phòng hiểu, bà kêu anh đi rửa mặt ăn cơm. Treo balo trên giá cạnh cửa, thực ra đó không phải là giá treo đồ chỉ là thanh gỗ đống vài chiếc đinh, hơi ngoằn vòi nước, lung tung rửa mặt, ngẩng đầu, nhìn chằm chằm chính mình trong gương, hai mắt một mũi, là một người bình thườngCó hàng ngàn hàng vạn khuôn mặt như vậy, nhưng giống như anh đại khái không đến một trăm. Nỗi lo lắng từ đáy lòng bỗng dâng tối, là bà chuẩn bị tỉ mỉ, trứng lộn với đậu chua, một đĩa rau xào và cháo trắng. Như này hẳn được gọi là bữa sáng. Anh rũ đầu, dùng cái muỗng múc mấy toan đậu que, trộn vào cháo, nhanh chóng giải quyết, luôn ăn rất nhanh thường chỉ tới 5 sợ anh ăn vội sẽ bị sặc, đưa tay vỗ nhẹ khuỷu tay anh một cái, rồi liếc mắt. Thấy ánh mắt quan tâm của bà, vẻ cáu kỉnh được thu lại, anh khẽ gật đầu rồi ăn chậm thúc một ngày mệt mỏi, anh nằm trên chiếc giuờng khung sắt, nhìn chằm chằm vào đầu tường, lẵng lặng suy nghĩ. Chẳng mấy chốc, đèn bị bà tắt. Đi đến giường của anh, gõ vào khung sắt hai cái, anh trở mình nhắm mắt giả vờ ngủ. Được khoảng vài phút, bà thấy anh ngủ say rồi đi đến chiếc giường đối ngày đều như vậy, ngày qua ngày, năm này sang năm nọ, đã 26 năm trôi qua. Bầu trời đang dần chìm xuống, chỉ có gió xuân bên ngoài là yên tĩnh, cây cối xanh tươi. Không có ai nói cho anh biết, liệu có thần tiên nào sống ở bên ngọn núi kia vừa hửng sáng, sương sớm mơ hồ, trong giấc mơ anh nghe thấy tiếng cắt rau ở ban công. Anh lẳng lặng mở mắt ra, ánh sáng hắt vào làm anh nhìn thấy ván giường cũ nát, nghe tiếng cắt rau giòn giã, khóe miệng nổi lên một tia cười nhàng, lại phá lệ chân thế giới này, bạn không cách nào miêu tả đâu là màu trắng đâu là màu đen cho người như bạn sẽ sẽ không nói cho người kia biết tiếng lòng mình thế nào. Người kia không biết, cũng không bao giờ vò đầu bứt tóc, đứng dậy tắm rửa thay quần áo. Ngay sau đó cánh cửa kính được đẩy ra, anh chỉ tay ra cửa, nói với bà là phải đi ra lầu đậu chiếc xe ba bánh của anh, phủ lớp bụi dính trên ghế, lái một vòng qua một con phố cuối cùng cũng đến chỗ tập trung. Không ít người đã tới, đang phân loại hàng hoá. Anh đậu xe ở bên đường, lao vào đám đông, bắt đầu phân loại mất bao lâu, anh tìm được gói hàng quen thuộc, một cái tên thân thuộc, còn thuộc số điện thoại. Hôm nay cô đặt hàng chằm chằm vào hai chữ trên gói hàng chuyển phát, im lặng vài giây rồi cất cẩn thận vào ba bấm chuông cửa, trong lòng âm thầm đếm một phút đồng hồ, một phút sau cô khẽ mở cửa, thò đầu ra nhìn một cái, thấy anh liền cười nhẹ. Kéo cánh cửa, hình dáng xinh đẹp của cô hiện ra. Dáng người cao, gầy khoảng một mét bảy, đôi mắt đen láy với hàng mi dài, khi chớp mắt như hai cánh bướm đan vào nhau khiến người ta mê mẫn, không rời mắt bàng hoàng nhìn anh, thoáng cười nhẹ. Anh định hình lại, vội giao hàng, chỉ vào chỗ ký tên, trầm âm nói “Xin ký tên xác nhận”.Nói rồi đưa cây bút qua, cô nhận lấy bút ký “Sưởng Húc”- Kết cấu của tên cô hơi phức tạp, lần đầu tiên gửi đơn cho cô, cô không ở nhà, bấm chuông không ai mở cửa, phải gọi đến số cô ấy. Thời điểm điện thoại được kết nối, trong lúc nhất thời anh không đọc được tên của cô. Qủa thật rất xấu hổ. Ở đầu dây bên kia, cô nhẹ giọng nhắc nhở “Tôi là Sưởng Húc, họ của tôi hơi đặc biệt, anh là chuyển phát nhanh sao?”“Đúng vậy, cô có ở nhà không?’“Tôi không có ở nhà” Cô buồn rầu đáp “Tôi sẽ về vào buổi chiều, khi nào thuận tiện anh có thể giao lại được không?’Trên thực tế, tiểu khu dưới lầu có cửa hàng tiện lợi, có thể thay mặt người khác thu tiền, như thường lệ, anh sẽ tạm thời để bưu phẩm tại điểm thu tiền, cũng đỡ phiền phức khi hẹn lại chuyến là giọng của cô phảng phất như có ma lực. Nhẹ nhàng, từ tốn, mang vẻ khẩn cầu, sợ anh từ chối. Ma xui quỷ khiến, anh gật đầu đồng ý ”có thể”- Sau khi ký tên xong, cô cám ơn anh, anh gật đầu đáp lại. Nhìn cánh cửa từ từ đóng lại, anh cúi đầu nhìn phiếu chuyển phát trong tay, cười tự thầm là một tội, hình phạt rất đỗi dễ dàng. Tỷ như anh đang cam chịu đây. Nhưng phạm tội không phải anh, anh yêu cô, vô tội. Người có tội là cô, là cô khiến anh như gian thật nực cười, những kẻ phạm tội là vô tội, kẻ vô tội lại là kẻ có cái nắng chói chang như thêu đốt, anh lái xe ba bánh qua các con đường, ngõ hẻm, mỗi giọt mồ hôi là trời cao đang cười nhạo báng anh. Cười anh chật vật, đáng thương và cười cho sự vất vả của lực làm việc mỗi ngày của anh biến món đậu chua thành đậu, biến cháo thành cơm, làm ra cái bếp cho người ở end chap

cho phép anh thích em