chuyên án hồ sơ đặc biệt

[HN] Nhà Viettel Solutions vừa mở ra cơ hội phát triển hoàn toàn mới cho vị trí PROJECT MANAGER với mức OFFER cực kỳ hấp dẫn. Cơ hội bùng nổ sự nghiệp trong tầm tay, check JD apply ngay nè các PM tiềm năng.Yêu cầu nho nhỏ:🌟Có ít nhất 2-3 năm kinh nghiệm làm việc với vị trí tương đương.🌟Hiểu biết và nắm rõ Atm Online Lừa Đảo. Editor NguyệtÔn Tĩnh Hàn nghe Quan Cẩm hồi báo tình huống xong, nhíu mày “Cậu hoài nghi căn nhà lớn cách vách đó có vấn đề?”“Chẳng trách bên trong lại sạch sẽ như thế, thì ra có nơi chuyên giấu những thứ dơ bẩn.” Trần Kiều Vũ đã hiểu.“Tổ trưởng, có cần tôi đi do thám không?” Trịnh Phi nóng lòng muốn Tương lắc đầu không tán thành “Không nên hành động thiếu suy nghĩ.”“Cậu thấy sao?” Ôn Tĩnh Hàn đột nhiên hỏi Quan Cẩm gãi cằm “Nếu Mẫn Ngôn không liên quan đến chuyện này, tôi không tin có người lợi dụng anh ta mà anh ta chẳng hay biết gì. Nếu có liên quan, vậy tại sao anh ta lại cố ý tới tìm tôi? Tự lòi đuôi?”“Nghĩ vậy cũng thấy kỳ lạ …” Trịnh Phi ngồi trở lại.“Trước đừng nghĩ chuyện này. Tiểu Bạch, mau chóng thăm dò xem căn nhà cách vách đó thuộc sở hữu của ai và tình trạng sử dụng. Về phần cậu dùng cách gì, không cần báo cáo, tự mình giải quyết.” Ôn Tĩnh Hàn vừa nói xong thì Lâm Bạch đã nhe răng cười “Có lời này của anh là được rồi.”Lâm Bạch xoay người ngồi trước máy tính chuẩn bị động tay, Ôn Tĩnh Hàn lại mở miệng “Cậu với Nhạc Phàm tra được đầu mối gì rồi?”“À …” Lâm Bạch rụt cổ, không dám nhìn thẳng. “Không có, không có. Thật ra Nhạc Phàm đi gặp tình nhân, kéo tôi làm đệm lưng thôi … Thật đấy!”“Tôi có tình nhân bao giờ? Sao tôi lại không biết …” Nhạc Phàm chẳng biết đã xuất hiện ở tổ chuyên án lúc nào.“A ha, ha ha ha ha …” Lâm Bạch thầm ngửa mặt lên trời thét dài trong lòng, ai cũng không thể chọc vào T_T“Ôn lão đại, vừa lúc tôi có chuyện tìm anh.”Nhìn Nhạc Phàm và Ôn Tĩnh Hàn vào văn phòng, những người khác cũng rời đi bận việc của mình. Quan Cẩm thấy nhàm chán, đến bên cạnh Lâm Bạch nhìn cậu gõ bàn lúc sau.“Tiểu Bạch, kỹ thuật của cậu thật lợi hại.”“Cái gì mà thật lợi hại? Quan Tiểu Cẩm, cậu làm tôi thất vọng quá!” Lâm Bạch chỉ vào mũi hắn, vẻ mặt bi phẫn muốn chết. “Tôi đây chính là cao thủ đứng đầu tổng cục, à không, ngành cảnh sát, à không, toàn cầu!”Người này có khoa trương quá không? Quan Cẩm càng lúc càng hoài nghi.“Hừ, đừng nói là một tòa biệt thự, kể cả bộ công an, bộ quốc phòng, Lầu Năm Góc của Mỹ … À … Lầu Năm Góc thì … Dù sao chỉ cần có mạng, không có chỗ nào mà tôi không vào được, không có bí mật nào tôi không tra được.” Lâm Bạch vỗ ngực.“Vậy cậu có thể truy cập vào một địa chỉ mà không để lại dấu vết chứ?”“Đấy là cơ bản nhất, bằng không …” Lâm Bạch trộm nhìn trái nhìn phải, nhỏ giọng nói “Bằng không tôi sớm đã bị truy sát rồi.”Trong mắt Quan Cẩm hiện lên nét hưng phấn, hắn vỗ vai cậu “Vậy vừa hay, có rảnh buổi tối đến nhà tôi đi.”“Cậu … cậu muốn làm gì?”“Nấu cơm mời cậu ăn.”“Oa ha ha ha, Quan Tiểu Cẩm ơi, cậu mất trí nhớ rồi không ngờ lại yêu quý đồng nghiệp, nhiệt tình nấu nướng như thế.” Lâm Bạch mừng rỡ như một đóa người chỉ một bữa cơm đã bán mình đi làm thế nào mà có thể sống ngoan cường đến ngày hôm nay được nhỉ, Quan Cẩm yên lặng tưởng tượng. Nếu Lâm Bạch có kỹ thuật đứng đầu vậy cũng dùng được một chút, có thể tránh để lại dấu vết cho người ta tra được, rước họa vào thân. Quan Cẩm thầm tính toán trong lòng.…Đỗ Thăng vừa lúc đứng ở cửa câu lạc bộ tiễn khách, nhìn thấy Kim Mạch Long mang theo hai vệ sĩ đi tới. “Kim tiên sinh lâu rồi không tới, thật là khách quý, mời vào.”Kim Mạch Long vểnh mặt lên trời, nghênh ngang đi vào. Thật ra trong lòng hắn thấy rất khẩn trương, camera giấu trong đồng hồ và máy ghi âm mini cài trong túi áo tựa như hai quả bom, làm hắn thấy cả người không thoải mái. Nằm vùng cái gì, đời này mình chưa từng nghĩ đến, nếu bất hạnh bỏ mình, không biết Nhạc Phàm có vì mình là khóc thực thương tâm không. Kim thiếu gia thầm chảy nước mắt cho mình trong lòng Mạch Long bước vào phòng, nói với nhân viên phục vụ “Lấy chai rượu lần trước tôi để lại ra đây.” Sau đấy, mở nhạc giao hưởng chỉnh lên mức to chừng một giờ, nhân viên phục vụ đến chỗ Đỗ Thăng “Giám đốc, Kim thiếu gia mời anh qua đó một chút.”Đỗ Thăng nhíu mày “Làm sao? Ai trong các cậu lại chọc cho vị công tử này khó chịu rồi?”“Dạ không ạ …”“Kim thiếu gia, cậu tìm tôi sao? Không biết cậu có yêu cầu gì cần tôi cống hiến sức lực?” Đỗ Thăng tươi Mạch Long cầm ly rượu, liếc mắt nhìn Đỗ Thăng từ trên xuống dưới tên này trông hào hoa phong nhã, mang phong thái của một giám đốc cao cấp tài giỏi, nhìn thế nào cũng không giống người kinh doanh loại giải trí ngầm khẩu vị nặng. Chẳng qua, người càng như thế càng dễ biến thái, bởi vì áp lực quá nhiều, không chừng …Đỗ Thăng thấy Kim Mạch Long nhìn mình chằm chằm, vẻ mặt rối răm, khóe mắt giật giật “Kim thiếu gia?”Kim Mạch Long bất mãn nói với Đỗ Thăng “Tôi nói này giám đốc Đỗ, câu lạc bộ của anh quá nhàm chán. Lần nào tôi đến đây không phải hút thuốc thì là uống rượu nghe nhạc, anh nghe thử xem đây là cái loại nhạc khỉ gió gì.” Kim Mạch Long chỉa chỉa máy phát Thăng nghẹn lời, thầm bi ai cho giọng nam cao nổi danh thế giới một giây.“Mặt sau của chúng tôi còn có spa và quán bar nhỏ. Nếu cậu thấy buồn có thể đến đó thư giãn một chút, hoặc cùng các vị khách khác khiêu vũ.”“Tôi dùng nhiều tiền như thế chỉ để đến tắm rửa và khiêu vũ à?”Người khác tới chủ yếu là vì xã giao, duy trì mối quan hệ cùng giới thượng lưu, còn loại ăn chơi thuần túy’ như cậu đúng là không nhiều lắm. Đỗ Thăng thầm oán, nhưng vẻ mặt vẫn rất khách khí “Kim thiếu gia, chúng tôi cung cấp những sản phẩm và sự phục vụ cao nhất, cam đoan sẽ khiến khách thoải mái như ở nhà, hơn nữa –”“Được rồi, được rồi, đừng nói mấy lời vô dụng đó. Tôi nói này giám đốc Đỗ,” Kim Mạch Long đột nhiên ngoắc tay với Thăng ghé tai lại. Kim Mạch Long ra vẻ thần bí “Hiện tại cái kia’ cũng thú vị lắm, anh có gì thì mang ra đi, đừng làm bộ làm tịch.”“…”“Anh nhất định có mối, tìm vài người đến uống rượu với tôi, chơi một chút, chẳng lẽ yêu cầu này cũng không làm được?” Kim Mạch Long có chút bất Thăng đứng thẳng dậy, con mắt đảo một vòng “Cậu chờ một chút.” Nói xong, hắn xoay người ra vài phút, Đỗ Thăng đi tới “Kim thiếu gia, cậu là hội viên cao cấp nhất của chúng tôi, chúng tôi sẽ tận lực thỏa mãn yêu cầu của cậu. Xin chờ một chút.”Kim Mạch Long vừa hồi hộp vừa kích động, lòng nói tên này được lắm, mặt ngoài sạch sẽ, quả nhiên mặt trong có chuyện. Hừ, hãy xem lần này Kim đại thiếu gia ta lập công lớn, sau đó Nhạc Phàm nhất định sẽ kính trọng ta vài phần, lòng mang cảm kích, lấy thân báo đáp … Hai anh vệ sĩ nhìn thiếu gia nhà mình vẻ mặt nhộn nhạo, nước miếng sắp chảy đến nơi, trong đầu hiện lên gương mặt lạnh lùng của Nhạc Phàm. Ai, mặt nóng đi dán mông lạnh … Đương nhiên, Nhạc Phàm chắc chắn sẽ không để cho thiếu gia nhà mình bao lâu sau, Đỗ Thăng quay lại, hai thiếu niên thanh tú theo đằng sau. Kim Mạch Long sáng mắt lên, nhưng gương mặt của Nhạc Phàm chợt lướt qua, hắn lập tức ngồi nghiêm chỉnh “Khụ khụ, giám đốc Đỗ, đây là anh giấu riêng?”“Kim thiếu gia nói đùa, tôi nào dám giấu? Đây là nhờ người khác tìm tới, rất nghe lời, sạch sẽ, cậu cứ việc hưởng thụ.” Đỗ Thăng vẫn ra vẻ bình thản như giải quyết việc chung, chẳng e ngại mình nói ra miệng cái loại chuyện dẫn mối Mạch Long nghĩ một lúc rồi khoát tay “Không tiễn. Được rồi, đi đi.”Đỗ Thăng gật đầu, rời khỏi căn phòng, thuận tay đóng kỹ cửa. Hai thiếu niên đưa mắt nhìn nhau, lập tức bày ra vẻ tươi cười đi đến.“Kim thiếu gia, anh uống rượu đi.”“Ăn chút hoa quả, để em bóc vỏ cho anh.”Kim Mạch Long trái ôm phải ấp, vui sướng hưởng thụ, trong lòng lại tự thôi miên mình ta đây đang ngụy trang nằm vùng, đương nhiên phải diễn cho thật, nếu không sẽ bị lật tẩy …“Choang!” Một cái ống đựng bút bay sạt qua đầu Kim Mạch Long.“Xoảng!” Một chậu hoa thiếu chút nữa là đập trúng Mạch Long vừa nhanh nhẹn trốn tránh vừa cầu xin tha thứ “Đừng ném, nguy hiểm lắm! Tiểu Phàm … tôi, tôi không phải dân chuyên nghiệp, ngẫu nhiên đi nằm vùng không dò được tin tức gì hữu dụng cũng là chuyện dễ hiểu mà. Oa oa oa, tiểu căn mệnh của tôi, đó là tương lai tính –” Một cái kéo lướt sát đũng quần.“…”“Không chuyên nghiệp? Hừ, tôi thấy cậu chuyên nghiệp lắm, ấp ấp ôm ôm, anh anh em em thật là náo nhiệt.” Đôi mắt sau cặp kính của Nhạc Phạm lóe lên ánh lạnh.“Tôi đang diễn kịch mà …” Kim Mạch Long ngẩng mặt cười làm lành.“Diễn kịch? Biết kẻ ngu, chưa từng thấy ai ngu như vậy! Cậu diễn kịch thì tốt xấu gì cũng phải chụp ảnh lại cho rõ ràng chứ, kết quả ngoại trừ cái mông với thân hình như rắn nước thì cậu chụp được cái gì?!” Nhạc Phàm giận sôi lên. Trước khi đi đã cẩn thận dặn dò phải dùng đồng hồ camera thế nào, ai ngờ cái tên lăng nhăng này vẫn quen tay sờ mó chụp lại ba vòng. 3 vòng ngực, eo, mông“Người ta là lần đầu tiên mà …” Kim Mạch Long tủi thân ngồi xổm góc tường vẽ vòng tròn.“Được rồi, Kim tiên sinh đồng ý hỗ trợ đã là không tồi, mà cũng không phải không có tiến triển gì.” Thấy hai bên tạm thời đình chiến, Ôn Tĩnh Hàn mới từ ngoài cửa đi vào.“Đối phương khá cẩn thận, không có khả năng một lần là tra được. Nếu họ thật sự xem Kim tiên sinh là đối tượng, vậy dù thế nào trước hết cũng phải rụt rè một chút, đúng không? Hơn nữa, bọn họ nhượng bộ chứng tỏ là còn cơ hội. Mang ảnh chụp của các thiếu niên bị mất tích đến cho Kim tiên sinh xem, nhìn thử hai thiếu niên kia có trong đó không. Mặt khác, Quan Cẩm, Nhạc Phàm không làm việc bên ngoài nên cũng lo chuyện này đi. Tôi với bọn Trịnh Phi đi trước bố trí truy bắt Vương Bỉnh Khang. Có tình huống gì không kịp báo cho tôi, có thể tự mình hành động.” Ôn Tĩnh Hàn nói xong, gật đầu với mọi người rồi đi ra Cẩm buồn cười nhìn Kim Mạch Long tranh công không thành mà bị ghét bỏ, quyết định bảo vệ anh chàng gây hài này. Hắn lặng lẽ tới gần Nhạc Phàm “Cho dù có lăng nhăng thế nào, anh ta đã đồng ý vì anh mà mạo hiểm làm gian tế, anh cũng nên cho cái mặt cười chứ?”Nhạc Phàm không được tự nhiên xoắn xoắn hai tay, hạ mình nhìn Kim Mạch Long một cái, hỏi “Có khát không? Tôi rót một cốc nước cho cậu.”“Được được!” Kim Mạch Long bật người dậy như được uống máu gà, đi theo sau Nhạc Phàm, lại bắt đầu nói liên vật đơn bào quả là kiên cường, bị đả kích gì cũng có thể khôi phục trong nháy mắt. Quan Cẩm nhất thời thấy hâm mộ. Tên gốc Trọng sinh chi đặc biệt án quyển Thể loại Đam mỹ, trọng sinh, hiện đại, trinh thám, bí ẩn, nhà tâm lý học công x cảnh sát hơi ngạo kiều thụ, 1×1, HE Chuyển ngữ Nguyệt Couple Lục Vân Dương x Quan Cẩm Hắc Kiêu – Ethan Hắc Kiêu chính là cái tên sáng chói nhất trên bảng sát thủ, nhưng không thể ngờ rằng một ngày kia sát thủ mạnh mẽ như Hắc Kiêu lại bị súng bắn vỡ đầu. Có lẽ đây chính là báo ứng đi. Nhưng chết cũng không thành, khi Hắc Kiêu vừa mở mắt ra đã thấy một đám người gồm cả trai lẫn gái bao quanh giường bệnh, rất thân thiết mà nói với hắn rằng hắn đã "mất trí nhớ" Cậu chính là người đồng nghiệp thân thiết của chúng tôi. Hắc Kiêu Xin hỏi công việc của chúng ta là gì vậy? Mọi người Cảnh sát a! Hắc Kiêu... Nhìn gương mặt xa lạ, gầy yếu trong gương, Hắc Kiêu hận mình không thể chết đi lần nữa. Ông trời ơi, trước khi làm đạo diễn thì ông phải chọn kịch bản cho nó tốt đã chứ!! TUT Dẫn truyệnEditor Nguyệt“Mục tiêu đã định, hết thảy hành động theo kế hoạch, không có gì thay đổi.” Từ ống nghe điện thoại truyền đến giọng đàn ông nhếch miệng, đứng dậy, mặc áo gió màu đen vào bao trùm lên những múi cơ rắn chắc. Hắn nhấc thùng đàn violin của mình lên, huýt sáo, xuống xe, đi vào một tòa nhà văn phòng đã tối quen đường cũ, người đàn ông đi vào một căn phòng, bỏ thùng xuống, thuần thục lắp ráp đống linh kiện thành một khẩuWalther WA2000 lực sát thương cực đối diện là một khách sạn, ánh điện huy hoàng, dưới những chùm đèn thủy tinh lớn là các nhân vật nổi tiểng, hậu duệ quý tộc đang nâng ly chạm cốc. Người đàn ông ngắm thật chuẩn, sau đó không nhúc nhích gì, như một pho tượng. Thời gian trôi qua dường như không hề ảnh hưởng đến nhiên, một người đàn ông châu Âu trung niên mập mạp xuất hiện trong tầm ngắm, đang cầm ly rượu chuyện trò vui vẻ. Chính là lúc này! Người đàn ông châu Âu xoay người lộ diện hẳn trong tầm mắt. Lập tức, thân thể ông ta khựng lại, sau đó mềm oặt ngã đàn ông áo đen theo thói quen hôn lên thân súng, lưu loát tháo súng ra, đóng cửa, cầm theo hộp đàn biến mất trong ngõ nhỏ tối đen như một linh hồn. Những tiếng thét kinh hoàng chói tai, khóc lóc thảm thiết truyền ra từ khách sạn đối diện bị lạnh lùng bỏ lại phía khi ám sát, người đàn ông trầm tĩnh lại, vừa vuốt túi áo trong lấy ảnh chụp của mục tiêu kế tiếp, vừa đi đến địa điểm giao nhiệm vụ. Mục tiêu kế tiếp, “Hermes”, khó giải quyết bước chân trong đêm đặc biệt bắt tai. Thân thể cùng tinh thần đều thả lỏng vượt quá tưởng tượng. Bản thân hắn cũng không khỏi hoang mang. Đang đi, thình lình ngừng lại. Sự mẫn cảm của nghề nghiệp bao năm qua báo với hắn nguy hiểm đang tới gần. Hắn thấy lưng mình phát lạnh, không khỏi hối hận vì đã thả lỏng cảnh quay phắt người Một viên đạn chuẩn xác xuyên vào đầu hắn, luồng nhiệt như bùng ra cảm giác bị đạn bắn xuyên qua là như thế … Người đàn ông ngửa mặt ngã về sau, nằm trên mặt Walther WA2000Loại súng bắn tỉaNguồn gốc & quốc gia sử dụng ĐứcNăm thiết kế Những năm 70, 80 của thế kỷ XXNhà sản xuất công ty Carl Walther GmbH SportwaffenSản xuất 1982 – 1988Số lượng chế tạo 176Thông số kỹ thuật– Khối lượng kg rỗng và không có ống ngắm; kg có đạn nhưng không có ống ngắm.– Chiều dài 905 mm– Cỡ nòng 650 mm– Đạn NATO,.300 Winchester Magnum, Swiss– Cơ cấu hoạt động Nạp đạn bằng khí nén– Tầm ngắm chuẩn 700 m– Cơ cấu nạp hộp đạn rời 6 viên– Ngắm ống ngắm thường dùng loại Schmidt & Bender WA2000 là loại súng bắn tỉa có thiết kế băng đạn gắn phía sau để làm giảm chiều dài của toàn bộ súng, khiến nó có tính cơ động cao trong điều kiện chiến đấu chật hẹp ở các tòa nhà. Loại súng này được sản xuất vào những năm 70, 80 của thế kỷ XX để chống lại những sự kiện tương tự như vụ thảm sát Munchen trong thế vận hội mùa hè năm 1972. Việc chế tạo nó chỉ được thực hiện trong khoảng thời gian ngắn với khoảng 176 khẩu được sản xuất do nó quá đắt để có thể tiêu thụ rộng rãi. Hiện nay loại súng này khá chương Cậu là cảnh sátEditor NguyệtĐầu thật nặng, đau quá … Hắc Kiêu dùng hết sức lực mở mắt là đâu? Mình làm sao vậy? Cố gắng hồi tưởng lại, một cơn đau chạy thẳng lên đầu.“A!” Hắn đau đớn rên lên một tiếng. Nghĩ lại, mình bị đạn bắn xuyên vào đầu, nhưng sao lại không chết? Chẳng lẽ mình ăn may, viên đạn nằm trong đầu, không tạo thành vết thương trí mạng?Hắc Kiêu dùng sức mở lớn mắt, muốn nhìn rõ hoàn cảnh xung quanh. Một cái mặt bánh bao ngu ngốc miệng há hốc xuất hiện trong tầm mắt.“A a a!!! Cậu tỉnh! Bác sĩ, bác sĩ, cậu ấy tỉnh! Nha nha nha … Tôi còn tưởng cậu thành người thực vật rồi …” Cậu trai mặt bánh bao khóc toáng lên nhào lên người hắn, dùng sức lắc lắc kiếp, mày tránh ra ngay cho ông, ông sắp thành người sống thực vật thật rồi!Một đoàn người từ ngoài bước vào, bác sĩ đi đầu tóm lấy cậu trai ném qua một bên “Đừng cản trở.”Sau đó, vị bác sĩ kia nhẹ nhàng vạch mắt Hắc Kiêu lên, nhìn dụng cụ đặt trên đầu giường. “Thoát khỏi nguy hiểm.” Nói xong, mang theo đoàn người rời Kiêu cảm thấy hình như mình không được chào đón ở đây.“Cậu sao rồi? Đầu còn đau không?” Cậu trai ghé lại, gần như muốn dán vào mặt hắn để nhìn cho Kiêu cảnh giác nghiêng đầu sang bên, khàn khàn nói “Đây là đâu? Cậu là ai?” Nói xong hắn ngẩn người. Giọng mình sao lại kỳ lạ thế trai ngẩn ra, tiếp tục vẻ mặt ngu ngốc lúc đầu, sau đó kêu toáng lên “Cậu … cậu sao có thể như vậy! Cậu thế mà không nhớ tôi! Chúng ta cùng đánh ma thú, cùng ngắm những cô em cúp E. Cậu … cậu sao lại không nhớ!”Hắc Kiêu thấy thái dương hơi đau. Nếu hiện tại có ai có thể làm cậu ta đừng hét chói tai nữa, hắn tình nguyện phục vụ miễn lại mở ra, lần này không phải bác sĩ mà là hai người một nam một nữ. Nhưng, tiếng hét của cậu trai rốt cuộc ngừng. Cậu nhanh nhẹn lẻn đến trước mặt người tới, bi thống nói “Tổ trưởng, Quan Cẩm cậu ấy … cậu ấy mất trí nhớ. Cậu ấy cư nhiên hỏi tôi là ai!”Người đàn ông nghe vậy hơi nhíu mày, đi đến bên giường Kiêu cảm thấy trước mắt sáng ngời. Người đàn ông này đẹp quá! Dáng người thon dài, gương mặt hoàn mỹ tinh xảo, không nhu mì như phụ nữ mà có nét tuấn tú của phái nam, còn mang theo khí chất xuất trần, hơn nữa đôi mắt của anh ta rất đẹp, tựa như nhân vật trong anime Nhật Bản vậy. À không, nhân vật trong anime cũng khó mà so được với người đàn ông tử phương Đông này rất hợp khẩu vị của Hắc Kiêu. Nếu không phải bây giờ tình cảnh chưa rõ, thân thể vô lực, hắn nhất định sẽ kéo người này vào lòng, trước hôn điên cuồng một trận rồi nói sau.“Cảm giác thế nào?” – Người đàn ông nói cũng dễ Kiêu lắc đầu “Không được tốt lắm.”Người đàn ông nhíu mày “Không nhớ ra tôi? Tiểu Bạch và Kiều Vũ cũng không nhớ?”Hắc Kiêu tiếp tục mặt không đổi sắc lắc đầu “Tuy tôi rất muốn nói là nhớ, nhưng thiết nghĩ mọi người tự giới thiệu thì tốt hơn, biết đâu tôi có thể nhớ lại.”“Ha ha ha …” Mỹ nữ tóc xoăn dáng người nóng bỏng đứng đằng sau cười rộ lên. “Tôi nói này, Quan Cẩm, cậu mất trí nhớ rồi hình như trở nên hài hước hơn đấy.”Quan Cẩm? Hắc Kiêu hoang mang nheo mắt lại. Chẳng lẽ người này đang có âm mưu gì? Chẳng qua, không — Hắc Kiêu đột nhiên giơ tay lên, nhìn chằm chằm vào những ngón tay thon dài trắng nõn, không nhúc nhích.“Gương.”“Cái gì?”“Gương.”Lâm Bạch phản ứng khá nhanh, xông vào toilet cầm cái gương nhỏ đưa cho Hắc Kiêu nhận gương, chậm rãi giơ lên trước mặt mình. Hắn chưa bao giờ cảm thấy đồ vật trên tay lại nặng như vậy. Chiếc gương phản chiếu một khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt, mắt không to, cằm đầy, bình Kiêu hít sâu một hơi, lại nhìn, vẫn như thế.“Quan Cẩm? Cậu không sao chứ?” Trần Kiều Vũ lo lắng Kiêu cố nén khiếp sợ, hỏi “Xin hỏi, bây giờ là ngày tháng năm nào? Đây là quốc gia gì? Thành phố nào?”Người đàn ông ngồi bên giường dùng giọng điệu trấn an nói “Ngày 15 tháng 3 năm 2010. Nước C, thành phố S.”May quá, hắn còn ở địa cầu, không xuyên đến dị thế nguyên tinh hay thế kỷ sau gì đó. Nhưng tại sao lại từ Hong Kong chạy đến đây?“Tôi …”“Cậu là Quan Cẩm, là người sống ở thành phố S.”“Vậy còn các anh?”“Tôi tên là Ôn Tĩnh Hàn, kia là Lâm Bạch và Trần Kiều Vũ. Chúng tôi là đồng nghiệp của cậu.” Ôn Tĩnh Hàn khẽ mỉm cười làm người ta không hiểu sao thấy an Kiêu day day cái trán “Đồng nghiệp?” Hắn đánh giá ba người nọ một chút mỹ nam, ngự tỷ, shota. “Công ty giải trí? Hay là công ty người mẫu?”Ôn Tĩnh Hàn cũng bật cười “Ha hả, cậu đang khích lệ chúng tôi có vẻ ngoài ưa nhìn sao? Cậu nghĩ nhiều rồi, nghề nghiệp của chúng ta rất phổ thông.” Anh thu lại ý cười, “Chúng ta là cảnh sát.”“Ôi chao, cậu làm sao vậy? Lại ngất rồi. Bác sĩ!”Ai tới nói cho hắn biết, vì sao hắn vừa mở mắt ra đã biến thành một người khác, hơn nữa, con mẹ nó người này còn là cớm! Hôm nay là ngày 15 tháng 31 mà, được quyền khiếu nại hàng kém chất lượng? Tuy rằng trước lúc chết hắn cũng là đối tượng bị truy nã của INTERPOL2, nhưng mấy người đó căn bản còn chẳng biết mặt mũi hắn ra sao, cho nên gần như không tiếp xúc gì. Nhưng đột nhiên biến thành cảnh sát chẳng hề khiến một sát thủ giết người không chớp mắt như hắn thoải mái chút trời ơi, tuy tôi tạo nghiệt rất nhiều, ông cũng đừng trêu ngươi tôi như vậy chứ! Hy vọng đây chỉ là một cơn ác mộng, ngày mai mở mắt ra, tất cả sẽ về lại như trời theo lẽ thường nhô lên. Hắn theo lẽ thường mở mắt, hết thảy không có gì thay đổi, hắn vẫn là Quan thể này so với bản thể của hắn nhỏ hơn chừng 20 cm. Hắn cao lớn uy mãnh, hắn cơ bắp cường kiện, hắn tuấn tú nam tính, tất cả đều bị thân thể như gà con bị vặt lông này gạt bỏ hết. Nhìn lại khuôn mặt này, dung mạo không xuất chúng, cằm đầy, mắt một mí hơi cong lên, chuẩn một cái thuần 0!!! Nhìn thanh niên mảnh khảnh trong gương lớn ở toilet, Hắc Kiêu cố sức hít thở dằn xuống xúc động muốn đập vỡ khi tỉnh lại đến giờ đã gần một tuần. Trong khoảng thời gian này lục tục có người đến thăm hắn, đều là đồng nghiệp. Ngoại trừ ba người kia, hắn còn gặp những người khác cùng tổ với Quan Cẩm. Không thể nói ai cũng là tuấn nam mỹ nữ, nhưng đủ đặc sắc, xem như ưa nhìn. Thật không hiểu tiêu chuẩn lựa chọn cảnh sát bây giờ có phải là diện mạo đẹp không?Hắn nằm trong một tổ chuyên án trực thuộc tiếp tổng cục cảnh sát, tập hợp toàn tinh anh. Ôn Tình Hàn nhìn trẻ tuổi, tính tình ôn hòa những rõ ràng có thể thấy được tất cả tổ viên đều tin phục anh ta. Đi được đến vị trí này, chỉ sợ anh ta cũng không thuần lương vô hại như vẻ bề ngoài, không phải đèn cạn dầu. May là lúc ấy mình không làm ra hành động gì đường đột, nếu không sau này sẽ khó sống. Hơn nữa, về sau phải cẩn thận từ lời nói đến việc làm, trước mặt một đám cảnh sát tinh anh, hơi để lộ dấu vết một chút là sẽ vạn kiếp bất Kiêu không phải không muốn rời đi, nhưng đây không phải nước M, không phải hang ổ của hắn, không có tài nguyên để sử dụng. Hơn nữa, hiện tại mang cái bộ dạng này ra ngoài lại càng nguy trọng nhất là, hắn tuyệt đối không thể chết không minh bạch như vậy được! Lộ trình bị bại lộ cùng tất cả những chuyện bất thường đều cho thấy hắn bị ám toán. Rốt cuộc là ai muốn đưa hắn vào chỗ chết? Bất kể thế nào hắn cũng phải tra cho rõ. Hiện tại mang thân phận cảnh sát không chừng lại có lại phòng khách, nhìn căn phòng cũ kỹ nhưng sạch sẽ của Quan Cẩm, Hắc Kiêu nhắm mắt lại rồi mở bừng ra. Từ giờ trở đi, trên đời này không có Hắc Kiêu, chỉ có một cậu cảnh sát nhỏ tầm thường – Quan Ngày 15 tháng 3 Ngày Quốc tế Bảo vệ quyền người tiêu dùng.2 INTERPOL tiếng Anh International Criminal Police Organization, tên thường dùng là Tổ chức Cảnh sát Hình Sự Quốc tế, là một tổ chức thi hành luật quốc tế được thành lập vào ngày 7 tháng 9 năm 1923 tại Viên – thủ đô của Áo, dọn về Trung tâm Quốc tế Lyon tại Pháp từ ngày 1 tháng 5 năm 1989, có văn phòng đại diện tại 7 quốc gia Argentina, Cameroon, Côte d’lvoire, El Salvador, Kenya và Thái Lan, có đại diện tại Trụ sở Liên Hợp Quốc và thành phố New York. Interpol bao gồm 188 thành viên trong tổng số 186 quốc gia thành viên, tất cả là lực lượng cảnh sát của các quốc gia thành viên, nhằm phối hợp các nước lại với nhau trên mặt trận chống tội phạm quốc tế như buôn người, rửa tiền, buôn bán ma túy, khủng bố, … Interpol hoạt động độc lập theo tôn chỉ tôn trọng chủ quyền các quốc gia thành viên, không can thiệp vào công việc nội bộ. Đối tượng điều tra chỉ là tội phạm hình sự. Lực lượng này không điều tra các vấn đề liên quan đến chính trị, tôn giáo, quân đội, kỳ thị chủng tộc…

chuyên án hồ sơ đặc biệt