chỉ muốn thương anh chiều anh nuôi anh

Anh lịch sự mở cửa cho tôi rồi nhanh chóng vào xe khởi động rồi xoay vô lăng lao vun vút, mặt anh ánh lên vẻ u sầu, nhưng quyến rũ đến lạ thường. Tôi cảm nhận được sự cô đơn trong ánh mắt anh, chỉ là tôi không thể hiểu, lý do là gì. Chứ không cần người chỉ biết dùng lời nói để diễn tả yêu thương… 40. Mây muốn bay , mây cần có gió Anh muốn yêu , anh cần có em. 41. Trăm người thích không bằng một người thương Vạn người tương tư không bằng một người biết nắm giữ. 42. Atm Online Lừa Đảo. Ông nội Trác tìm người xem ngày, năm nay không còn ngày đẹp nữa, phải chờ đến tháng ba năm sau mới có ngày đẹp, thấm thoát sắp đến tháng 11 rồi, tính ra cũng không còn nhiều thời gian chuẩn nhiên Nhuế Ngạn sẽ không coi Lục gia là nhà mẹ đẻ, đối với Lục Liễm, trong lòng Nhuế Ngạn cũng rất rõ ràng, cô với Lục Liễm chỉ thân quen hơn người lạ một chút mà thôi, năm xưa cậu nhỏ giúp cô chẳng qua là cậu tốt bụng, cô cũng không thể bắt ép cậu đảm nhiệm vai trò đại diện họ nhà gái Nhuế Ngạn không ngờ Lục Liễm và Lâm Ngữ lại tự mình tới nhà họ Trác bàn chuyện kết hôn với bố Trác mẹ Trác, nói rằng Nhuế Ngạn đã không còn người thân, mọi việc chuẩn bị cho hôn lễ sẽ do vợ chồng họ đảm Trác mẹ Trác bàn đến sính lễ, Lục Liễm nói chỉ cần hai người hòa thuận, không có sính lễ cũng không Trác mẹ Trác nói không được, dù sao bây giờ Nhuế Ngạn là người của công chúng, sính lễ nhiều hay ít cũng ảnh hưởng tới thể diện của cô, sính lễ nhất định phải có, Lục Liễm ngẫm nghĩ một lúc rồi nói bọn họ sẽ nhận sính lễ giúp Nhuế Ngạn và Trác Lương, sau đó gửi lại kèm của hồi môn cho Trác Lương với Nhuế Lương ngồi bên cạnh nhìn bộ dáng mặc vest, phong thái bề trên của anh ấy thì hận đến ngứa răng, chỉ tiếc không thể tẩn cho một trận, lúc này nghe thấy anh ấy nhắc đến của hồi môn, anh lập tức không vui “Không cần của hồi môn của cậu, chúng tôi không cần.”“Không được, đây là tấm lòng của bề trên, sao lại có thể không cần?” Lục Liễm nghiêm mặt, “Yên tâm, Nhuế Ngạn giống như con gái của tôi vậy, số tiền này là tôi cam tâm tình nguyện tặng cho cháu gái ngoại, sau này chúng ta chính là người một nhà rồi.”Triệu Khanh Nho đi theo ăn chực bỗng phụt một ngụm trà ra, mọi người cười Liễm thân thiết vỗ tay bố Trác “Sau này cháu phải gọi chú là anh Trác rồi.”Trác Lương căm tức ôm ngực, suýt chút nữa lên cơn đau tim, Trác Khiêm dùng bàn tay lành lặn vỗ vỗ bả vai anh “A Lương, chịu đựng đi em, người đứng dưới mái hiên không thể không cúi đầu..”Trác Lương nhìn liếc sang cánh tay phải đang bó bột của Trác Khiêm, cảm thấy mình với Trác Khiêm đúng là anh em cùng cảnh Liễm cố tình quay ra ngắm trăng than thở “Cuộc sống mà, đúng là khó lường, anh sẽ vĩnh viễn không thể đoán được trong giây tiếp theo cuộc đời anh sẽ trở nên thế nào, bởi chắc chắn anh sẽ không đoán được năm xưa tôi với Trác Lương… Tiểu Lương cùng đi nuôi lợn, Tiểu Lương nuôi lợn còn tốt hơn cả tôi, đó là một cú đả kích chí mạng đối với một người kiêu ngạo như tôi, sau này…”Lục Liễm nhìn về phía Trác Lương, đau lòng lắc đầu “Sau này, cậu lại trở thành cháu rể của tôi, cuộc sống mà, đúng là tràn ngập kỳ tích, nào, Tráng Tráng, chào anh rể Tiểu Lương đi con.”Trác Lương chẳng thể tức giận, chỉ đành nắm chặt lấy tay Nhuế Ngạn, trong lòng nghĩ vì Ngạn Ngạn, anh có thể Ngữ nghĩ đến tương đối nhiều việc, cô ấy nói rằng đến lúc đó Nhuế Ngạn sẽ gả đi từ đâu, nói nhà họ Lâm cũng ở Vân Ninh, nếu không sẽ rước dâu từ nhà họ Lâm vậy.“Thế thì không tốt lắm đâu ạ.” Nhuế Ngạn từ chối trước, “Chuyện kết hôn của cháu đã làm phiền đến cậu mợ lắm rồi, nếu còn tạo thêm phiền phức cho nhà mợ nữa thì cháu lại càng áy náy.”“Có gì mà không tốt chứ.” Lục Liễm chỉ về phía Lâm Tráng Tráng đang phá tan một cái mô hình máy bay, nói, “Con trai của cậu là Lâm Tráng Tráng, cậu đã ở rể nhà vợ rồi, Nhuế Ngạn, sau này nơi đó cũng chính là nhà mẹ đẻ của cháu.”Mọi người “……” Đùa à.“Anh ấy không nói đùa đâu.” Lâm Ngữ trừng Lục Liễm một cái, “Lần đầu tiên anh ấy muốn ở rể bị bố tôi cầm chổi đuổi đi, bố tôi bắt tôi phải chia tay anh ấy, nói rằng loại con rể ăn bám nhà vợ thế này không thể lấy.”Mọi người “……”“Thế lần thứ hai thì sao?” Không biết Triệu Khanh Nho tìm được hạt dưa ở đâu, một bên cắn hạt dưa một bên hỏi.“Lần thứ hai là lúc diễn tập quân sự, anh ấy chĩa súng vào đầu bố tôi rồi nói muốn ở rể, nếu bố tôi đồng ý, anh ấy sẽ thả bố ra, sau đó nhấc tay đầu hàng.” “Đệch…” Triệu Khanh Nho suýt nuốt vỏ dưa vào bụng, bố của Lâm Ngữ là một nhân vật rất nổi tiếng đấy, “Lục Liễm, cậu được lắm, sau đó thì sao?”“Bố tôi đồng ý.” Lâm Ngữ cười lạnh một tiếng, “Sau đó anh ấy bắn chết bố tôi.”Mọi người câm nín, đúng là tự tìm đường chết, người này bây giờ còn có thể cưới vợ sinh con, quả thực là kỳ Lục Liễm không biết xấu hổ đòi ở rể Lâm gia nên Nhuế Ngạn sẽ được đón dâu tại Lâm gia, Lâm Ngữ bắt đầu nhờ mẹ chuẩn bị chăn ga gối đệm, còn mua bánh hỉ vân vân.“Dì ạ…” Lâm Ngữ gọi mẹ Trác một tiếng, lại nhận ra xưng hô như vậy không đúng vai vế, đành phải sửa miệng, “Chị à… Em tổ chức hôn lễ với Lục Liễm trong quân doanh nên đơn giản lắm, lễ cưới cần phải chuẩn bị những gì em cũng không biết, nếu chị có ý kiến gì thì cứ nói thẳng với em, em sẽ đi làm.”“Được được, cảm ơn các em đã giúp đỡ.” Mẹ Trác thấy cô ấy thật lòng quan tâm Nhuế Ngạn như thế, trong lòng cũng vui thay Nhuế Ngạn.“Cháu cảm ơn mợ ạ.” Nhuế Ngạn chân thành nói lời cảm ơn với cô ấy, cô cũng không ngờ Lâm Ngữ sẽ giúp cô nhiều việc như vậy.“Cháu không phải cảm ơn đâu.” Lâm Ngữ vỗ về mu bàn tay cô, “Chúng ta là người một nhà, sau này nhà mợ chính là nhà mẹ đẻ của cháu, nếu Trác Lương ức hiếp cháu… Cháu cứ tìm đến cậu, da mặt cậu cháu dày, chịu đòn được.”Nhuế Ngạn “……” Logic kiểu này… Có gì đó sai Khanh Nho đi theo ăn chực cả tối, cảm thấy nên làm chút việc gì đó, anh ấy với Lâm Ngữ đều là bác sĩ, không khỏi nói đến sự khác biệt giữa Trung Quốc và Phương Tây, Lâm Ngữ hoàn toàn theo Tây y, Triệu Khanh Nho tuy cũng theo Tây y, nhưng gia đình lại là dòng dõi Đông y, ngay cả chân của Trác Lương nếu không có Đông y phụ trợ thì cũng sẽ không khôi phục tốt được như vậy.“Thật ra tôi là thiên tài, Đông y hay Tây y đều được.” Triệu Khanh Nho bắt chéo chân khoe khoang.“Em đừng nói chuyện với cái tên bác sĩ Mông Cổ đó nữa.” Nói đến chuyện này, Lục Liễm lại tức giận, “Năm xưa anh đánh nhau với Trác Lương, Trác Lương đánh anh gãy tay, đến tìm tên bác sĩ Mông Cổ này lại bị cắm cho hai kim đau gần chết, em nói xem tại sao khi đó anh lại tin cậu ta nhỉ, sau khi cậu ta châm kim anh nằm liệt trên giường luôn, mãi cũng chẳng cử động được.”“Tôi…” Triệu Khanh Nho bị anh ấy vạch trần, tức giận ném quýt sang, “Khi đó tay nghề của tôi còn chưa thành thạo, cơ thể của cậu cũng không tốt.”“Cơ thể tôi không tốt á? Cậu bảo tay nghề chưa thành thạo sao còn dám châm kim vào thân thể người khác?”“Cậu chưa nghe nói người tài gan lớn ư?” Nói tới đây, Triệu Khanh Nho liếc mắt sang Trác Khiêm đang hóng chuyện bên cạnh, “Nếu không, Trác tổng thử châm xem?”Trác tổng bị gãy tay “Thôi khỏi, tôi da dày thịt béo, châm kim không được đâu, dùng dao thì may ra.”“Ồ, thế tay chân người đánh gãy tay anh làm bằng kim cương hả.” Triệu Khanh Nho cảm thấy Trác Khiêm xem thường mình, đâm một dao vào trái tim yếu đuổi của Trác bối nhà họ Trác nhìn những người trẻ tuổi đùa cợt ầm ĩ, trong lòng cũng thấy vui vẻ, kể từ khi Trác Lương bị thương ở chân, lâu lắm rồi cả nhà mới vui như Khanh Nho không thèm quan tâm đến những kẻ khinh thường mình, nằng nặc đòi bắt mạch cho ông nội Trác, ông nội có quen biết với ông ngoại của Triệu Khanh Nho, cũng chẳng từ chối được, đành duỗi tay cho anh ấy Khanh Nho bấm một lát, thật sự nói rành mạch ra bệnh viêm khớp và cao huyết áp của ông ấy vừa nói ông nội lại gật gù khen ngợi, khen đến mức lòng hư vinh của Triệu Khanh Nho trào dâng, vì thế bố Trác mẹ Trác cũng thử bấm mạch, gần đây mẹ Trác hay bị tụt huyết áp, đứng lên là lại choáng, trước đây luôn giấu mọi người trong nhà, nay cũng bị Triệu Khanh Nho nhìn ra, bị mọi người mắng cho một Khanh Nho càng lâng lâng, vẫy tay với Nhuế Ngạn “Lại đây nào, Nhuế Ngạn, để tôi xem cho cô.” Nhuế Ngạn chưa từng được bác sĩ Đông y bắt mạch nên khá tò mò, liền vươn tay ra, Triệu Khanh Nho xem xong tay này lại bắt sang tay kia “Khí huyết không ổn định, hơi suy dinh dưỡng, người hơi gầy, phải ăn nhiều cơm vào, huyết áp cũng khá thấp, dạ dày không quá tốt, không có nhiều bệnh nhưng nhất định phải ăn uống đủ chất.” Lục Liễm và Trác Lương đều không muốn bị anh ấy xem, cuối cùng không chịu được ánh nhìn của cả nhà, Trác Lương đành phải vươn tay ra, nói thật, cả anh lẫn Lục Liễm đều cảm thấy tên bác sĩ Đông y này không đáng tin cậy. Quả nhiên…Triệu Khanh Nho nắm cổ tay anh bấm một lúc, đột nhiên ré lên một tiếng “Đệch, đây là hỉ mạch mà…”Nếu không có ông nội Trác với bố Trác mẹ Trác ở đây, chắc chắn Trác Lương đã nhấc chân đá anh ấy Khanh Nho ném văng tay anh ra, hưng phấn bắt lấy tay Nhuế Ngạn “Để tôi xem lại một chút, nhanh nào…” Vừa rồi anh đã cảm thấy có gì đó không đúng lắm, hóa Ngạn bất ngờ bị anh ấy cầm tay, ánh mắt Trác Lương tối sầm lại, đang định kéo tay Nhuế Ngạn về thì chợt thấy Triệu Khanh Nho đặt ba ngón tay lên cổ tay cô, đột nhiên đập bàn “Chắc chắn là hỉ mạch, Nhuế Ngạn, có phải cô đang mang thai không?”Ông nội Trác “……”Bố Trác “……”Mẹ Trác “……”Trác Lương “……”Vợ chồng Lục Liễm “……”Cả nhà bất chấp đã tối muộn để đưa Nhuế Ngạn đến bệnh viện kiểm tra, quả thật là mang thai, thai đã hơn hai tháng, tính toán thời gian thì chính là buổi tối Trác Lương chứng minh chính mình không già kia, ban đầu còn mặc áo mưa, sau đó ý loạn tình mê mà quên béng Khanh Nho cảm thán “Tôi đã nói là hỉ mạch rồi mà! Để xem sau này còn có ai dám gọi tôi là bác sĩ Mông Cổ không, ngay cả hỉ mạch tôi còn chẩn ra được, các cậu có làm thế được không?”Trác Lương và Nhuế Ngạn cũng chưa nghĩ đến sẽ mang thai, từ trước đến nay Trác Lương rất ít khi thể hiện cảm xúc trên mặt, thế nhưng sau khi nghe được tin vui nụ cười trên khóe miệng chưa từng tắt, còn thì thầm bên tai Nhuế Ngạn “Ngạn Ngạn, anh có già không hử?”Bị Nhuế Ngạn lấy khuỷu tay huých một Ngạn mang thai, cà nhà họ Trác sướng đến phát điên, đứa trẻ mong mỏi nhiều năm cuối cùng cũng tới, chỉ hận không thể nâng niu Nhuế Ngạn trong lòng bàn Ngạn cũng bắt đầu giảm bớt công việc, mỗi tuần chỉ quay một vài chương trình, sự kiện gì đó đều hoãn lại ngày trước khi đi ngủ Trác Lương đều ghé vào bụng Nhuế Ngạn nhắc mãi “Con gái à, con gái, nhất định phải là con gái.”“Tại sao nhất định phải là con gái?” Nhuế Ngạn nhíu mày, “Anh không thích con trai ư?”Trác Lương không nói lời nào, Nhuế Ngạn gặng hỏi rất nhiều ngày, Trác Lương mới mất tự nhiên nói “Nếu là con trai, lại nhỏ hơn Lâm Tráng Tráng mấy tuổi, nhất định sẽ bị bắt nạt, nếu là con gái thì ai bắt nạt ai còn chưa biết đâu.”Nhuế Ngạn “……” Đúng là trẻ Khanh Nho nghe Trác Lương không ngừng cầu nguyện, bảo rằng sẽ tìm người xem giúp anh là nam hay nữ song lại bị Trác Lương từ chối, Trác Lương rất kiên quyết nói “Nhất định là con gái.”Mấy tháng sau, Nhuế Ngạn thật sự hạ sinh một bé gái, Trác Lương đặt tên ở nhà cho con gái là Trác Kiều Kiều, mi là Lâm Tráng Tráng, nhà ta có Trác Kiều Kiều, để xem ai sẽ bắt nạt ai. Đánh giá từ 23 lượt Bạn đang đọc truyện Chỉ Muốn Thương Anh, Chiều Anh, Nuôi Anh của Túy Hậu Ngư Ca, nhiều bạn nữ sẽ có cùng suy nghĩ với editor rằng “Tổ quốc thiếu bạn một chú bộ đội” >~<. Hãy cùng chiêm ngưỡng vẻ dễ thương, ngọt ngào của các chú bộ độ trong truyện ngôn tình này thiếu gia nhà họ Trác đã tham gia quân ngũ vừa mới trở chân bị thương, tàn tật vĩnh viễn, nửa đời còn lại xác định sẽ gắn bó với xe gia vì mong mỏi có thể kéo dài con cháu, nhất quyết cưới vợ cho Trác nhị thiếu Ngạn nghe vậy, nhân lúc trăng mờ đêm đen, bắt cóc Trác gia nhị thiếu gia khi bắt cóc, Nhuế Ngạn mới bắt đầu đau đầu, cô vẫn đang là sinh viên, phải nuôi sống nhị thiếu gia thế nào thứ cô mất đi, chưa từng có, chưa từng nhận được, anh đều cho là hải đăng, chiếu sáng con đường về nhà của thêm các tác phẩm khác của Túy Hậu Ngư Ca như Cuộc Hôn Nhân Ấm Áp, Sủng Lâu Sẽ Thành Hôn, Ngồi Mãi Sao Có Thể Không Loạn, Chiều Em Đau Cả Trái Tim Trác Lương nhận được ba cuộc điện cuộc của Trác Khiêm, kể cho anh việc xảy ra trong buổi tiệc, lại nói Nhuế Ngạn đã đi cuộc của anh Lưu, nói rằng đã đưa Nhuế Ngạn đến khách sạn, trông tâm trạng Nhuế Ngạn có vẻ không được còn lại của Mạc Kiều, bảo rằng Nhuế Ngạn đang ở chỗ cô ấy, cô ấy sẽ săn sóc cô thật khi cúp điện thoại Trác Lương không sốt ruột đi tìm Nhuế Ngạn, mà lái xe đến quán bar, không lâu sau Trác Khiêm cũng Khiêm kể lại chi tiết sự việc xảy ra trong bữa tiệc một lần nữa “Lục gia lần này mất hết cả mặt mũi, tiếc rằng em không được thấy sắc mặt của ông cụ Lục, phải nói là vô cùng đặc sắc!”Trác Lương nghe xong, bóp mày “Trách em, do em hành động chậm quá.”“Cũng không thể nói như vậy, anh không nghĩ tới Nhuế Ngạn sẽ làm thế.” Trác Khiêm dựa lưng vào sô pha, hai chân bắt chéo, lắc lắc ly rượu vang trong tay “Bình thường thoạt trông ngoan ngoãn, không ngờ đến khi hành động cũng rất tàn nhẫn.” Trác Khiêm mỉm cười, trong mắt mang theo tán bộ nhà họ Lục thật sự quá kinh tởm, vì sao khi anh ấy tiếp nhận cơ nghiệp nhà họ Trác đã dứt khoát chấm dứt hợp tác với Lục gia? Còn chẳng phải do cái cô Lục Mạn Thơ của Lục gia kia vội vàng quấn lấy sao, nhưng anh ấy không phải Nhuế Ngạn, Lục gia không dám làm gì anh ấy, không quấn lấy được cũng không dám cố chấp, hiện tại thì giỏi rồi, có Nhuế Ngạn, bọn họ cho rằng có thể làm khó Nhuế Ngạn, không ngờ kết quả là bị Nhuế Ngạn chơi lại.“Cô ấy á, bình thường hay im lặng không nói gì, thoạt trông rất tốt tính, nhưng thực ra vô cùng ương ngạnh, anh trêu chọc cô ấy một lần, cô ấy nhịn, lại trêu chọc cô ấy lại nhịn, đến lần thứ ba sẽ lẳng lặng cào mặt anh.” Trác Lương bất đắc dĩ thở thứ trong tay Nhuế Ngạn đều do Trác Lương tra được, trước nay Trác Lương không hề đề phòng cô, chẳng qua anh còn chưa nghĩ được biện pháp vẹn toàn thì cô đã làm.“Anh.” Trác Lương nhẹ nhàng gõ ngón trỏ xuống đầu gối “Lục Liễm và Nhuế Ngạn, với em, đều là những người rất quan trọng, bất kể làm gì với Lục gia cũng phải bận tâm tới Lục Liễm, hôm nay Ngạn Ngạn làm như vậy, trong lòng nhất định cảm thấy có lỗi với Lục Liễm.”“Sau đó thì sao? Chuyện này khẳng định còn chưa xong, em tính toán thế nào?” Trác Khiêm hỏi anh.“Nếu Lục gia chịu bỏ qua thì em còn chưa tính, nếu bọn họ vẫn không biết phải trái, nên làm gì thì cứ thế mà làm thôi.”*****Nhuế Ngạn đợi ở chỗ Mạc Kiều đến nửa đêm, mãi đến khi trời đổ mưa mới hoảng hốt nhận ra đã khuya, nhưng điện thoại không hề có cuộc gọi nào, Trác Lương không đi tìm Kiều muốn Nhuế Ngạn ở lại một đêm, Nhuế Ngạn từ mưa không lớn, tí tách tí tách rơi xuống mặt đất, trong không khí mang hương vị ướt Ngạn ra ngoài khách sạn, bỗng thấy cách đó không xa có một người đang cầm ô đứng bên đường, dưới ánh đèn trong màn mưa, vô cùng chói chân Nhuế Ngạn khựng lại, chậm rãi đi qua, Trác Lương đứng dưới tán ô nhìn cô, khóe miệng mang theo ý cười nhàn khoảnh khắc nhìn thấy anh, Nhuế Ngạn cảm thấy nỗi uất ức trong lòng cuồn cuộn ùa đến, đi đến trước mặt, tựa đầu vào ngực anh, khẽ gọi anh “Chú Tiểu Trác…”Trác Lương một tay giơ ô, một tay ôm lấy cô “Làm sao vậy? Mới một lúc không gặp mà đã nhớ anh như vậy à?”“Dạ.” Nhuế Ngạn gật đầu trong lòng ngực anh “Nhớ ạ, rất nhớ rất nhớ anh.”Trác Lương nâng cằm cô, lau nước mưa trên mặt cô đi “Vậy thì tại sao em không tìm anh?”“Chẳng phải anh cũng không tìm em ư.” Nhuế Ngạn nói thầm.“Không cần tìm.” Trác Lương cúi đầu, thân mật cọ cọ vào trán cô “Anh vẫn luôn đứng đây chờ em, chỉ cần em ngẩng đầu là có thể thấy.”Nhuế Ngạn ngẩng đầu nhìn anh, dưới tán ô đen, trong mắt cô chỉ có Ngạn ôm lấy hông anh, vùi đầu vào hõm vai anh “Năm đó, khi anh cứu em khỏi dòng lũ, trong mắt em anh cũng mang bộ dáng này.”“Bộ dáng gì?”Nhuế Ngạn nhắm mắt lại, lúc ấy trời mưa tầm tã, anh cõng cô bước từng bước vững vàng, cho cô sự ấm cô nhìn thấy anh, trong ánh mắt không thể chứa được bộ dáng người khác.“Hửm, bộ dáng nào?” Trác Lương bóp cằm cô.“Em không nói cho anh biết đấy.” Nhuế Ngạn cười nắm tay anh “Đi thôi, về nhà nào.”Hai người lên xe, Nhuế Ngạn dựa vào vai Trác Lương, ôm cánh tay anh, khẽ nói “Chuyện xảy ra tối nay anh biết cả rồi phải không?”“Ừ, anh biết rồi, anh trai đã nói với anh.”Trác Lương im lặng một lát “Ngạn Ngạn, lần này là anh sơ sót, trước đó anh vẫn luôn do dự, không ngờ Lục gia lại không biết xấu hổ như vậy, để em phải chịu uất ức, thật sự xin lỗi em.”“Anh có gì mà phải xin lỗi chứ.” Nhuế Ngạn nghịch ngón tay anh, nhẹ nhàng nói “Sở dĩ anh do dự cũng là vì em và cậu nhỏ, do mối quan hệ này mà chú dì và Trác tổng phải giữ mặt mũi cho Lục gia, cho dù quan hệ giữa em với Lục gia không tốt thì trước mặt chú dì em cũng là người nhà họ Lục, không thể tỏ thái độ, nếu vậy chỉ có thể để cho người khác bàn tán sau lưng em thôi.”“Huống chi.” Nhuế Ngạn ngẩng đầu nhìn anh “Em cũng không thể để anh che chở mình mãi, không có em, ông ngoại sẽ không dám như vậy, bởi vì em, bọn họ mới trắng trợn đến thế, nếu em không đứng ra cho bọn họ biết em không phải người dễ bắt nạt, sau này sẽ chỉ làm anh khó xử, cứ tiếp tục thế, mãi mãi không có đường xoay chuyển.” Cô đứng ra giải quyết chuyện này thích hợp hơn Trác Lương, Trác Lương ra mặt sẽ chỉ làm Lục gia cảm thấy cô dễ bị bắt nạt, chỉ cần bắt chẹt được cô là bắt chẹt được Trác Lương xoa xoa tóc cô, ôm lấy cô thở dài “Em đấy, quá hiếu thắng, Ngạn Ngạn, anh biết em phải tự lực một mình nhiều năm, không có người che chở, bất cứ việc gì cũng phải tự quyết định, bị khổ bị uất ức quen gánh vác một mình, nhưng mà, Ngạn Ngạn…”“Em nên bắt đầu làm quen với cuộc sống hai người, sau này em gặp chuyện gì không phải đối mặt một mình nữa, có người có thể bàn bạc, có người có thể quyết định thay em, mặc dù không thể làm chuyện gì cho em, song cũng có thể cùng em chịu trách nhiệm, em hiểu không?”“Em hiểu ạ.” Nhuế Ngạn ngửa đầu cười với anh, gật đầu thật mạnh “Vô cùng hiểu.”Trác Lương véo véo chóp mũi cô, cười.*****Lần này Lục gia mất hết mặt mũi, trước đây Lục gia coi trọng nhất là thể diện, nếu không sẽ chẳng lôi chuyện của Nhuế Ngạn ra kể, ông cụ Lục tức đến mức phải vào bệnh Mạn Huệ tới tìm Nhuế Ngạn nhưng đều bị cản lại, tuy nhiên Lục Mạn Huệ là người không đạt được mục đích thì sẽ không bỏ qua, liên tục mấy ngày đứng chờ ngoài đài truyền hình, đúng lúc Nhuế Ngạn lại đến Khương Yển quay quảng cáo, Lục Mạn Huệ đứng canh mấy ngày cũng không gặp được Nhuế Mạn Huệ chưa từ bỏ ý định, lại đến quán bar, lần này cô ta gặp được Trác Lương, Trác Lương không trốn tránh, ngược lại còn mời cô ta uống ly dù trước đây mến mộ Trác Lương, song từ khi chuyện lộ video xảy ra, Lục Mạn Huệ mất hết thể diện, bên ngoài cô ta được khen là dịu dàng ngoan ngoãn, chưa từng yêu đương, chính việc lộ video đã phá hỏng hình tượng ngoan ngoãn đó, cảm giác đi trên đường luôn bị người khác chỉ trỏ, lúc này đứng trước mặt Trác Lương cũng cảm thấy hổ thẹn.“Cô tìm Ngạn Ngạn có chuyện gì?”“Cô ta phát video kia trước công chúng, nếu làm, vì sao không dám ra gặp tôi?” Lục Mạn Huệ tức đến ngứa răng, hận không thể giết Nhuế Ngạn cho hả giận.“Chẳng phải cô cũng tung ảnh thân mật của cô ấy lên mạng ư.” Trác Lương lười nhác nhìn cô ta.“Anh có chứng cứ gì nói là tôi làm, tôi không làm việc đấy.”“Vậy cô có chứng cứ gì chứng minh việc phát video do Nhuế Ngạn làm?”Lục Mạn Huệ cứng họng, lâu sau mới nói “Lúc nào anh cũng giúp cô ta, cô ta có gì tốt khiến anh phải mê mẩn như vậy, bên ngoài có biết bao cô gái tính tình tốt, gia thế tốt, anh không để vào mắt sao?”“Lục Mạn Huệ, sự việc ầm ĩ đến mức này, người có đầu óc cũng biết một vừa hai phải.” Trác Lương không muốn nói nhiều với cô ta, lạnh nhạt nói “Cô quay về nói lại với ông nội và bố cô, hiện tại Ngạn Ngạn là người của Trác gia, vì thể diện của Ngạn Ngạn chúng tôi mới không trở mặt với Lục gia, trở mặt đối với ai cũng không tốt, nhưng nếu các người còn không thức thời, vậy thì đừng trách tôi trở mặt.”Mấy ngày sau khi Trác Lương nói những lời trên với Lục Mạn Huệ, một hợp đồng làm ăn của Lục gia xảy ra vấn đề khiến Lục gia chao đảo, bây giờ Lục gia chỉ là một cái vỏ rỗng, không chịu được mưa gió, người động tay động chân cũng chẳng thèm che dấu, chính là người của Trác gia, nhưng sự việc không lớn không nhỏ, cảnh cáo Lục gia một chút, lại không thật sự lật đổ Lục dù Lục gia chao đảo, bên lật đổ Lục gia không thể là Trác gia, rốt cuộc tình cảm giữa Trác Lương và Lục Liễm vẫn còn, bất kể trước đây Lục Liễm kể cho Trác Lương nghe rất nhiều chuyện xấu về Lục gia, song dù sao đó cũng là nơi anh ấy lớn lên, Trác Lương không thể làm quá tuyệt trải qua sự việc lần này, Lục gia thật sự ngừng nghỉ, trước đó bọn họ còn cảm thấy Nhuế Ngạn có thể bị bọn họ đe dọa, nhưng không nghĩ tới ngược lại bị Nhuế Ngạn cảnh cáo, bọn họ không dám mạo hiểm, nhưng quả thực Lục gia càng ngày càng gian nan, Lục gia không ngừng suy nghĩ biện pháp xoay sở, tuy nhiên người có thể giúp bọn họ đã không nhiều, mà bằng lòng giúp họ lại càng mùng mười tháng mười là sinh nhật của Nhuế Ngạn, ba năm trước, Trác Lương cùng Nhuế Ngạn đến Khương Yển mới vào tháng chín, hoàn toàn không biết gì về sinh nhật của Nhuế Ngạn, bây giờ là sinh nhật đầu tiên của Nhuế Ngạn sau khi hai người ở bên nhau, dĩ nhiên Trác Lương vô cùng coi là gần đây tâm trạng Nhuế Ngạn không tốt, Lục gia nghèo túng, Nhuế Ngạn luôn cảm thấy có lỗi với Lục Lương nghĩ sinh nhật năm nay phải khiến cô thả lỏng tâm có điều không ngờ rằng sinh nhật năm nay Nhuế Ngạn lại nhận được một món quà sáng hôm đó, Trác Lương dậy sớm nấu mỳ trường thọ cho Nhuế Ngạn, Nhuế Ngạn đang ăn mì, chuông cửa đột nhiên vang lên, Trác Lương đi ra mở cửa, bên ngoài có một người phụ nữ lạ đang ôm trẻ sơ phụ nữ đó cắt tóc ngắn, mặt mày hiên ngang, nhìn thấy Trác Lương ra mở cửa, sau khi quan sát Trác Lương một lúc bỗng nhiên nhét đứa bé vào trong lòng ngực anh, nói “Đây là con của anh, ôm đi.”Nói xong không đợi Trác Lương phản ứng lại, xoay người đi xuống cầu thang, nháy mắt không còn bóng Lương ôm đứa bé đuổi theo, nào còn bóng người, Nhuế Ngạn nghe thấy động tĩnh đi ra, chợt thấy Trác Lương đứn ngoài cửa ôm trẻ con cau bé vô cùng xinh xắn, da trắng mắt to, nhìn thấy Nhuế Ngạn còn nhếch miệng cười vui vẻ, chảy cả dãi xuống.“Đây là… Con trai anh?” Nhuế Ngạn thoáng sửng sốt “Người vợ bị anh vứt bỏ đã tìm tới cửa ư?”Trác Lương “……”Hết chương 51

chỉ muốn thương anh chiều anh nuôi anh